Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

"Đưa và nhận"..dễ ẹc!!!


Câu chuyện về 2 “tiên ông” Nguyễn Thanh Lèo và Trần Văn Tâm ở Sóc Trăng chơi những ván cờ bạc tỷ sôi động cả nước vẫn chưa kịp lắng xuống thì…”đùng một cái”, cơ quan điều tra tiếp tục công bố danh tính của 1 tiên ông khác, đó là “tiên ông” Đinh Văn Mười, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Sóc Trăng. Ông Đinh Văn Mười cũng là một kỳ thủ “sừng sỏ” đã thắng kỳ thủ Thanh Lèo 2,5 tỷ đồng.

 Nhiều người cho rằng đây là những chuyện khó tin, khó hiểu…nhưng thật tiếc khi đây lại là những chuyện có thật. Xin khỏi cần bàn luận quanh chuyện đạo đức của những "tiên ông" này vì dư luận đã bàn tán chuyện này nhiều rồi, ở đây chỉ mạn phép nghĩ đến chuyện phòng và chống tham nhũng. Những kẻ tham nhũng tất nhiên phải có bè, có phái. “Ngưu tầm ngưu-Mã tầm mã” là vì vậy. Và làm sao để cho những vụ tham nhũng, rút ruột tiền của nhà nước, của nhân dân được trót lọt, êm xuối thì hẳn nhiên, bọn “ngưu-mã” này tất nhiên phải tìm kiếm chỗ dựa chắc chắn. Mà một trong những cách để tìm chỗ dựa hẳn phải là chuyện hối lộ với rất nhiều hình thức. Có gì kín đáo và hợp lệ hơn khi chỉ cần “thua một vài ván cờ” là đã đưa trót lọt hàng chục triệu, trăm triệu…thậm chí là hàng tỷ đồng. Thật là “nhất cử lưỡng tiện”.

Nên chăng, ban phòng chống tham nhũng cần bổ sung thêm điều khoản “cấm đánh cờ”. Nhưng ngẫm lại có vẻ cũng chưa ổn bởi lẽ, nếu cấm đánh cờ thì các quan chuyển sang chơi môn thể thao khác, miễn là có thắng-có thua là được như: chơi quần vợt, đánh cầu lông hoặc đánh bóng bàn thì sao? chẳng lẽ lại cấm tất cả các môn thể thao nào có thắng-có thua!? Đúng là nhức đầu thật. Rõ ràng là có cả ngàn cách để…đưa hối lộ. 

Những ván cờ bạc tỷ của 3 “tiên ông” này đã chỉ ra một kế sách hay cho những ai muốn …đưa hối lộ một cách hợp pháp. Chỉ cần “thua một ván” là xong ngay thôi mà. Đố “các anh, các chú” tìm ra bằng chứng nhé!?

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Sóc Trăng vựa lúa!

Đã có ít nhất 3 giả thuyết về địa danh Sóc Trăng, trong đó có giả thuyết Sóc Trăng là cách đọc trại âm tiếng Khmer của từ Srock Kh'leang thành Sóc Trăng. "Srok" tức là xứ, là cõi, "Kh'leang" là kho, là vựa, là chỗ chứa bạc. Srok Kh'leang là xứ có kho chứa bạc của nhà vua được nhiều người tán đồng nhất. Có lẽ bởi «kho bạc » mang đến cho mọi người chút niềm tin về sự giàu có, sung túc của vùng đất này. Những người làm phim này hoàn toàn đồng ý với nghĩa « xứ kho », « xứ vựa » của địa danh Kh'leang - Sóc Trăng. Nhưng kho chứa gì ? Vựa cái gì ? thì chúng tôi lại nghiêng về ý nghĩa của kho lúa, vựa lúa.

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Tuyệt vời ca khúc Tổ quốc gọi tên mình


Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Phan Quế Mai, nhạc sĩ Đinh Trung Cẩn và ca sĩ Đan Trường!!!.  Cảm xúc về hai từ “tổ quốc” thật thiêng liêng và dạt dào cảm xúc thật khó tả khi thưởng thức ca khúc.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

“Bạn cô làm sao em biết”? Hay chuyện học lịch sử...Ặc


Sáng nay ngồi uống cafe và “tám” cùng mấy tay nhà báo। Tớ buột miệng hỏi một tay kia: “Tại sao trọng Thuỷ chết”? Hắn sợ mình gài bẫy nên không dám trả lời...hắn chọn giải pháp an toàn “không biết”! Một tay khác vốn hay tếu táo tặc lưỡi “mày đúng là quá dở! Học lịch sử mà như vậy thì chết। Trọng Thuỷ chết vì “té giếng” chớ có bị dao, kiếm đâm chém gì đâu!!!!”.

Một thằng đệ chen vào “Chuyện của mấy anh chả hay. Nghe chuyện của em nè. Mới trong năm học vừa rồi thôi. Cô giáo hỏi một học sinh “Em có biết Trần Nguyên Hãn không”? Học sinh “Không”. Em có biết Nguyễn Trãi không”? “Không”. “Em có biết Lê Lợi không”? “Không”.... “Em học hành gì mà tệ quá vậy”?

- Vậy chớ em hỏi cô, cô biết thằng Tèo không?

- Không?

- Cô biết thằng Bi không?

- Không?

- Cô biết thằng Tý không?

....

- Vậy mới nói। Bạn cô thì cô biết chớ cô hỏi em thì làm sao em biết! Cũng như cô làm sao biết được bạn của em...Đúng chưa?

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Khoe..Ăn theo “Ngậm ngùi giải thưởng môi trường”

Sau tùm lum…tà la những vụ lùm xùm quanh “Ngậm ngùi giải thưởng môi trường”. Rốt cuộc thì nhũng người làm báo cũng đã có được niềm vui...đã giúp nhóm học sinh đoạt giải lên đường...đi tây! Ặc...Trong số nhà báo đó có tui. Không kể nhiều...chỉ khoe một sản phẩm làm “gấp quá nên..cũng không vừa ý” mà nên nói thẳng là “hơi củ chuối”. Nhưng có còn hơn không. Ke...ke...Đó là Video clip sau đây để mấy thấy trò “quảng cáo”. Bản dịch của Cô Xuân - một cô giáo trẻ đã hết lòng ủng hộ nhóm thầy trò này dù thời gian đã quá gấp

।youtube.com/v/5MKUpVNpDug?version=3">

Còn dưới đây là bản tiếng Việt đã làm lại


Sạch hơn với thảm vỏ tràm

Tràm là loại cây phổ biến ở Đồng bằng sông Cửu Long – Việt Nam. Tràm mọc thành rừng ở những vùng đất ngập nước. Thân tràm là vật liệu xây dựng, làm nhà ở, lá tràm dùng để trưng cất tinh dầu tràm – một loại dược liệu quý. Nhưng vỏ tràm trước nay thường bị bỏ đi.

Qua thực tế ở vùng sông nước An Lạc Thôn, chúng tôi đã có phát hiện thú vị: vỏ tràm có đặc tính hút dầu và giữ dầu khá tốt.Với nhiều lần thực nghiệm, chúng tôi đã khẳng định - so với những vật liệu khác như: bông gòn, sơ dừa, xác bèo tây khô…vỏ tràm có đặc tính hút dầu mạnh nhất. Nước sau khi được xử lý, chúng tôi thử dùng để tưới cây mồng tơi – một loại dây leo rất mẫn cảm với nước nhiễm xăng-dầu!? Kết quả thật tuyệt vời – cây vẫn phát triển xanh tốt. Chúng tôi tạm đưa ra nhận định: có thể dùng vỏ tràm để thu, hút xăng - dầu loang trên sông, trên kênh rạch để cho nước được sạch hơn.

Chúng tôi đã đan những tấm thảm, kết những vành đai ngăn dầu từ thảm vỏ tràm bằng những vật liệu dễ kiếm. Các điểm bán xăng-dầu, điểm sửa chữa máy nổ dọc theo kênh, rạch sẵn sàng cho phép chúng tôi thực nghiệm tại hiện trường để kiếm chứng cho nhận định của mình.

Thực tế cho thấy: thảm vỏ tràm hút dầu thật tốt. Những tấm thảm vỏ tràm và vành đai ngăn dầu đã hoàn thành tốt nhiệm vụ - thu giữ lại gần như hoàn toàn lượng xăng - dầu thải ra trên sông.

Sông nước quê hương chúng tôi chắc chắn sẽ sạch hơn, môi trường sống sẽ tươi đẹp hơn nếu những tấm thảm vỏ tràm được nhiều người sử dụng.

Cleaner with Melaleuca cajuputi mats

Melaleuca cajuputi is a popular tree found ubiquitously through-out Mekong River Delta- Vietnam. Melaleuca cajuputi grows abundantly on wetland areas. Its trunk is used as construction material for housing; the extract from the leaves has multiple usages in pharmaceutical industry. However, its bark is often overlooked and so far considered of having no practical value.

Interestingly, through experiments conducted at An Lac Thon we found that Melaleuca cajuputi's bark was capable of absorbing spilled oil. Its absorbability was far more superior than that of Java cotton, coconut coir, or dried water hyacinth. In these studies, water contaminated with spilled oil was treated with Melaleuca cajuputi's bark. The treated water was then used to irrigate Mallabar spinach - a delicate liana which is very sensitive to oil contaminated water. The result was amazing; Mallabar spinach grew strongly and abundantly. We concluded that Melaleuca cajuputi's bark could be used to clean up oil spills on canals and rivers.

To prove this, we made mats with material from Melaleuca cajuputi's bark. We integrated them to form a belt surrounding potential spilled areas such as a-long river bank gas stations or mechanic repair shops. The result was the mat belt contained and absorbed spilled oil effectively.

Our rivers will be surely cleaner and our living environment will be healthier if more and more people realize the value of Melaleuca cajuputi's bark and start implementing programs using this unique substance in oil spilled cleaning business.

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2011

Xuôi về Ngã Bảy thăm làng nghề đóng xuồng


Cách đây chỉ 3- 4 năm thôi, dọc theo QL1A (hai bên bờ kinh xuôi về Sóc Trăng) chuẩn bị vào TX Ngã Bảy, có hàng chục cơ sở đóng ghe, xuồng, lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng cưa, tiếng đục… ghe, xuồng, vỏ lãi nằm sắp lớp lên nhau, nối dài cả đoạn đường gần 1km. Khách mua xuồng, du khách tham quan ra vào nhộn nhịp. Ấy vậy mà nay hầu như chỉ còn lác đác vài ba xưởng, lượng hàng cũng chẳng còn mấy.


Anh Linh đang mài giũa trước trại ghe chở khách.

Bên kia bờ kinh, anh Nguyễn Hoàng Linh- chủ một cơ sở, chỉ tay vào dãy ghe và xuồng câu độ chục chiếc nói cùng chúng tôi: “Giá mỗi chiếc từ 500.000 đồng đến 1,2 triệu là hết mức. Vậy mà cả tháng nay bán mới được 2 chiếc. Đồng ra, đồng vô của mình coi bộ cũng “lên- xuống” theo con nước lũ”. Theo anh Linh thì đã khoảng 3 năm nay, làng nghề coi bộ làm ăn đi xuống hẳn vì lượng khách chẳng còn mấy. Nước không tràn đồng thì nghề câu, lưới cũng tiêu theo. Giờ số hàng bán chạy nhất chỉ còn loại ghe, xuồng “năm quăng” vì giá cả rẻ, phù hợp với đa phần người nghèo “cứ xài xong mùa chừng 3- 4 tháng là… quăng”.

Anh bùi ngùi nhớ lại thời hoàng kim, những năm 80- 90 của thế kỷ XX. Khi ấy chỉ cần bước vào mùa mưa, là khách hàng miệt trên như: An Giang, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Tiền Giang đã tấp nập xuống đặt hàng với số lượng lớn. Chiều chiều là xe tải đậu nối đuôi để lên hàng. Còn miệt dưới Bạc Liêu, Cà Mau, Sóc Trăng hoặc ở vùng trong như cạnh Búng Tàu, Phụng Hiệp, Trà Lồng, Trà Cú lên lấy hàng thì ghe, xuồng cứ sắp lớp chồng lên nhau. Du khách tây- ta hay ghé lại tham quan, chụp hình thật vui nhộn.

Theo lời anh thì nghề đóng xuồng, ghe ở xứ này có từ hơn 50 năm trước, khi ông nội anh là ông Nguyễn Văn Kính, vốn khéo tay nghề thợ mộc đã truyền cho người trong vùng. Để có một chiếc xuồng, chiếc ghe hay chiếc vỏ lãi “ngon lành” thì ngoài chuyện phải lựa gỗ tốt “chuyên trị” như sao, huỳnh kỳ, dầu,… còn đòi hỏi người thợ cần có thêm những bí quyết nghề nghiệp như làm sao để các “cong xuồng” tuy chỉ là những mối nối nhưng vẫn chắc chắn, cách khớp mộng, bắt mộng sao cho “khít rim” và “liền rang” như chỉ là từ một thân cây được uốn cong, rồi chuyện lựa súc cây nào có “sớ” ra sao để làm cũng là những kinh nghiệm mà chỉ có thợ trong nghề mới biết. Đối với anh thì mỗi chiếc xuồng, chiếc ghe là một “tác phẩm nghệ thuật” khiến người mua phải mê mẩn và quyết định mua về xài. Đây chính là điểm làm nên thương hiệu của mỗi chủ trại, của làng nghề ở đây.

Tuy nhiên, chuyện đi xuống của làng nghề không chỉ là “do con nước lũ”. Ông Đào Văn Chánh- chủ cơ sở Hưng Điền chia sẻ: “Lộ nông thôn bây giờ liền băng, tráng nhựa, tráng xi măng chạy đều hết các nơi. Xe honda, xe hơi chạy đầy đường thì xuồng, ghe ít người mua là phải. Chưa tính đến chuyện đi ghe, đi vỏ lãi ra chợ phải mất một người ngồi giữ, rất bất tiện”. Ngay ở cơ sở của ông hiện tại, thì lâu lâu cũng mới bán được một vài chiếc xuồng, ghe nhỏ... Những loại ghe có trọng tải lớn và vỏ lãi thì chỉ đóng khi có khách mối hoặc ai đó đặt hàng và làm hàng theo yêu cầu. Ông tặc lưỡi: “Người ta xài ít thì mình cũng làm ít. Biết sao được. Nhưng dù gì thì tui vẫn tin là luôn luôn có người vẫn còn phải xài vì xứ mình là xứ sông nước mà”. Theo ông thì trong khi chờ đợi một hướng đi mới cho làng nghề thì những người thợ ở làng nghề vẫn phải giữ nghề theo kiểu “gõ ngày nào- ăn ngày đó”.

Phải chăng đây chính là nguyên nhân để từ con số trăm mà hiện nay, cả TX Ngã Bảy còn 18 cơ sở đóng xuồng, ghe còn hoạt động?

…Và, hướng ra sông, ra biển.

Trong cái không khí chùng xuống của làng nghề, thì ở xưởng của Công ty TNHH Đức Thành A nằm mé bên kia bờ kinh, coi bộ vẫn náo nhiệt với tiếng xẻ gỗ, tiếng máy bào, máy cắt. Khi chúng tôi ghé lại thì anh Nguyễn Văn Lộc- chủ cơ sở vừa tiễn xong đoàn khách xuống đặt hàng. Anh nói chắc nịch: “Phải mở đường ra biển, ra sông lớn chớ đường kinh bây giờ coi bộ hẹp rồi”. Anh mở hộc bàn lấy ra cho chúng tôi xem mấy chục tấm ảnh các kiểu tàu, kiểu buồng lái, kiểu mui, máy tàu,… cả những chi tiết nhỏ nhất của các loại tàu gỗ đi biển. Anh say sưa phân tích những ưu, nhược của từng kiểu mui, buồng lái, đặt giàn gầm máy, kiểu mũi,… Khách hàng của công ty anh Lộc ở khắp các tỉnh: Kiên Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Cà Mau cho đến tận Tiền Giang, Vũng Tàu.


Một chiếc tàu đánh cá biển đang hoàn thiện phần vỏ trong xưởng Đức Thành A.

Không chỉ đóng tàu cá đi biển, anh cũng chuyên trị các loại tàu du lịch đóng theo yêu cầu của khách hàng, từ một tầng cho đến hai tầng. Anh cứ tiếc hùi hụi, khi không chụp lại ảnh chiếc tàu du lịch mà anh đóng cho một “ông Tây” ở Vũng Tàu. Theo anh thì đó là một trong những chiếc mà anh tâm đắc vì từ mẫu của khách, anh đã góp ý và hoàn thiện những chi tiết để chiếc tàu đẹp hơn và chắc chắn hơn, khiến “ông Tây” đi xuống kiểm tra mà lúc nào cũng “good… good”.

Riêng việc đóng tàu cá đi biển thì Công ty Đức Thành A nhận đóng tất cả các loại có chiều dài từ 20- 24m. Anh nói vui rằng “trong cái xui cũng có cái hên”, khi gỗ tốt trong nước ngày càng hiếm và mắc, anh phải nhập gỗ từ Indonesia và Malaysia về làm nguyên liệu. Tất nhiên về độ bền thì chắc chắn không bằng cây sao ở ta, nhưng với một tàu cá đi biển, hoạt động an toàn trong 10 năm mà giá rẻ hơn từ 25 đến 30% thì cũng là một lợi thế cho người đi biển đánh cá vì dễ sắm. Hiện tại, trung bình một chiếc từ 400 triệu đồng trở lên tùy theo độ dài và tải trọng. Chỉ tính trong năm 2010, anh đã hoàn thành 8 chiếc để bàn giao cho khách hàng và hiện tại trong xưởng vẫn đang thi công 1 chiếc ở phần vỏ và 1 chiếc đã lên giàn khung. Giàn thợ của anh hiện nay trên 40 người, với tiền công từ 90.000- 120.000 đ/ngày, tùy theo tay nghề và công đoạn.

Theo anh Lộc, muốn đóng tàu cá đi biển thì cần vốn lưu động lớn bởi riêng phần gỗ, công thợ đã chiếm hơn phân nửa, chưa tính đến các loại thuế, chi phí quản lý. Vấn đề ở đây theo anh là để phát triển làng nghề, thì rất cần những chính sách ưu đãi về đầu tư vốn, thuế… cũng như những hình thức hợp tác làm ăn phù hợp. Riêng năm 2011, anh đã phải từ chối 4 hợp đồng đóng tàu cá loại 24m, vì ngoài lý do không đủ vốn còn những lý do bất khả kháng và chưa thể tiên liệu được là sự biến động của tỷ giá USD và giá vàng. Đơn giản là vì gỗ nguyên liệu của mình vẫn phải đang nhập khẩu.

Xem ra một làng nghề truyền thống lâu năm của Ngã Bảy đang gặp khó đủ hướng từ… “sông ra tới biển”.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Lại tiếp tục chán các bác…VTV

Trách nhiệm thuộc về các bác VTV trong vụ…tra tấn con mèo con! Vậy mà các bác cứ đùn đẩy, im lìm? Còn vài bác có lẽ là…bà con bên “nội hay ngoại” gì đấy thì lên tiếng bênh vực. Tiếc rằng những “lý lẽ’ để bênh vực cũng nhảm quá.

http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Buc-xuc-man-tra-tan-meo-tren-VTV/20114/141122.datviet

Ông này thì chậm hơn các chỗ khác 2 ngày nhưng cũng khá…kịch liệt.

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/434274/Con-yeu-cua-me-nguoc-dai-meo.html

Và con khá nhiều trên các trang báo khác…nhưng đáng lưu ý nhất là ở chỗ này. http://forum.bkav.com.vn/showthread.php?22137-Buc-xuc-man-hanh-ha-meo-tren-VTV3

Các chú ở đây đã đưa một clip về cuộc cứu hộ 2 chú chó trong trận sóng thần ở Nhật Bản vừa qua.

Nhận xét sao nhỉ?

Thôi thì… "Lại tiếp tuc chán các bác VTV”

Còn đây là ý kiến của tớ २ ngày trước trên báo Đất Việt
Ngay khi vụ việc được phát hiện।
"Một kiểu giáo dục "quái gở"!? Con gái tôi năm nay học lớp 3. Chỉ cần nhìn cảnh người ta nhổ lông chim để làm thịt, mẹ của bé đánh chú mèo con ăn vụng là bé đã sụt sịt thương cảm. Rất may là đêm hôm qua tôi chở con đi dạo phố vào cái "giờ vàng" này chứ nếu ở nhà thì chắc chắn cháu sẽ xem VTV 3 thì có mà đại hoạ. Tôi chỉ cho thể nghĩ và nhìn thấy có mỗi một khía cạnh "một kiểu giáo dục phản giáo dục...quái gở". Người làm truyền thông muốn truyền đạt ý A nhưng người được truyền đạt lại hiểu theo B mà cho rằng đây chỉ là một thiếu sót nhỏ thí cũng...hết biết. "Pó han"".