Thứ Ba, 22 tháng 1, 2008

Làm cho lắm thì cũng chỉ “cho gái ăn” thôi!


Mới hôm trước kéo lũ “âm binh” về nhà giúp giọn cỏ quanh nhà để chuẩn bị ăn tết. Híc..thật ra đó chỉ là cái cớ để nhậu ở nhà cho vui thôi chứ cả hai vạt cỏ chỉ dài độ 20m bên hông nhà thì…nửa giờ một mình mình làm cũng xong.
Trà đá…thuốc hút…bánh mì để cho bữa sáng. Bữa trưa thì ghé quán ông Bạ mua 200k mồi màng. Cực kỳ ngon và rẻ. 4 quân cộng với mình là 5 vậy mà phải mất 2h mới dọn xong vì …“vừa làm vừa xàm”. Rốt cuộc thì công cuộc vệ sinh cũng được hòan thành trước 10h30′ để “đánh chén” cho nó “mát mình tối ngủ khỏi đội nón”.
Cuộc tình nào rồi cũng phải kết thúc….cuộc nhậu nào rồi cũng đến lúc kết thúc. Khi vợ mình dọn dẹp nhà cửa để cho “mấy ông trời” có chỗ uống nước trà thì một tay “ngứa mồm” phát một tràng.
- Nói thiệt với ông chớ cái số của ông làm cho lắm thì cũng chỉ “cho gái ăn” thôi!
Nói xong hắn cười hô hố đắc ý. Còn bà xã của mình thì giận tím mặt.
Đến khi âm binh về hết. Vợ vác cái mặt có bộc “cục chì” 10 kg ra nhằn nhện. “Lần sau em không muốn thấy cái mặt của thằng chả bước vô cái nhà này”. Àh. Đangở đỉnh cao của sự giận dữ. Nhưng một người luôn bảo vệ bạn và đang “ngất ngây con gà tây” thì không thể không trả lời.
- Nó nói đúng chứ nói sai àh? Này nhé. Lương ở cơ quan anh chẳng lĩnh đồng nào. Nhuận bút ở cơ quan thì em cũng lĩnh nốt.
- Nhưng mà đấy là những khỏan để lo lắng cho con cái học hành, rồi còn tiền điện, tiền nước…rồi đủ thứ khác nữa chứ.
- Thì đấy! Cả nhà này chỉ có một mình chồng là con trai. Còn lại là gái hết chứ có thêm thằng nào nữa đâu. Vậy chẳng phải là làm “làm cho lắm thì cũng chỉ “cho gái ăn” là gì? Nói dại…tớ mà bước ra khỏi nhà thì cái nhà này chẳng còn ” C….C….” nào hết nhé.
Tối ngủ thì thầm. “Anh chán làm người đẹp trai nhất nhà rồi! Ráng cho anh một thằng cu nữa nhé”!!!
- Thôi đi ông! lỡ nó lại ra một “con vịt” nữa thì sao?
- Thì tiếp tục “làm cho gái ăn” chứ sao!!!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2008

Đi chơi hội Ooc-om-bock


Lễ hội Ooc-om-bock ở Sóc Trăng diễn ra trong 2 ngày 14 và 15 tháng 10 âm lịch hằng năm. Đêm 14, nam thanh nữ tú và cả..người già, trẻ em ở khắp các phum, sóc trong tỉnh đều kéo nhau đổ về thanh phố Sóc Trăng đi chơi hội. Sau 1 năm cày cấy, lao động và thu họach xong một mùa vụ bội thu, mọi người ai cũng thỏai mái, vui vẻ đi chơi hội, mua sắm và…để các thiếu nữ, thanh niên Khmer tìm hiểu nhau hay đơn giản là dịp để diện một bộ cánh mới. Người ta đi chơi cả đêm. Các hàng quán bán buôn sáng đêm. Các tiệm chụp hình thì luôn sáng đèn. Những họat động văn hóa khác như: thi trang phục 3 dân tộc, văn nghệ, thả đèn gió.v.v.cũng được tổ chức trong đêm này. Sáng ngày mai, mọi người đi xem hội đua ghe Ngo. Một điểm nhấn đặc sắc nhất của lễ hội Ooc-om-bock.

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Lần đầu tiên xuất quân đi câu sông


Với tất cả nghị lực và dò tìm…cuối cùng chợt nhớ ra là mình có một đứa cháu vợ chuyên cung cấp sỉ cần câu và dụng cụ câu. Nói không quá chứ đứa cháu này đẹp hơn vợ mình nhiều. Híc…đánh liều điện cho nó. 2 anh bạn nhờ gửi mua 2 cái cần và máy xịn (đến khi viết những dòng này vẫn chưa thanh tóan tiền. Híc..).
Cuối cùng thì cũng có được 3 cây cần câu lọai 2,7m và 3 máy câu Spinning cùng 2 bộ lưỡi, dây cuớc cho mỗi cần. Còn chuyện tóm lưỡi câu, làm mồi thì được giao cho anh Hai, một cai thầu xây dựng được mệnh danh là “thầy câu cá đồng”. Cả nhóm háo hức chuẩn bị cho ngày xuất quân ra cồn số 3 ở xã Song Phụng, huyện Long Phú. Một cồn nổi tuyệt đẹp trên sông Hậu, cách cửa Trần Đề 12 km. Cách đó 1 ngày, Q. là giám sát công trình tại đây đã “ra lệnh” cho lính “cấm tiệt” những thợ câu không câu ở khu vực xung quanh cồn vì những ngày trước đó, chỉ riêng ở miệng cống xả ra sông, 2 lão thợ đã đánh được 8 kg cá út, cá tra bần và cả 2 con cá chẻm. Cấm một ngày thì ta ra đấy là nhất.
6h sáng ngày thứ 7 (trung tuần tháng 11/2007), cả nhóm xuất hành với khí thế hừng hực “sẽ ăn tươi nuốt sống” lũ cá sông vì 3 bộ cần câu sông quá đúng điệu và….hòanh tráng. Đến bến Đại Ngãi, thuê đò qua cồn. Những chú lính của anh chàng Q. trầm trồ trước 3 cây cần câu “quá đã”. Các cần thủ “mũi nở như trái banh bớm hết ga”! 2 lão chọn ngày điểm đầu cống, còn tớ thì men xuống đuôi cồn. Lúc ấy là gần 9h sáng. Nước hôm ấy chảy những, không siết lắm…Mồi câu là gián, là dế nhũi.
Quái! Sao mấy hôm trước thấy ầy tay kia cầm cần tre, cần trúc bèo muốn chết mà giật cá thấy mà ham. Còn những máy câu hôm nay quăng đi, kéo về..thả ngâm cả 3 giờ đồng hồ, tay cầm đã mỏi mà kéo lên…chỉ dính ra. Đám lính đã thôi không…hò hét và cũng đã bỏ đi làm từ lâu vì…”sợ bị chửi”. Một quyết định của Q. “Lấy chiếc tàu kéo xà lan ra giữa sông thả câu”. Ông thầy câu đồng ý vì “mồi gián câu Bông Lau thì phải ra giữa sông”? Chiếc tàu nổ máy…xình xịch thả xuôi theo dòng độ 500m thì neo lại. 3 cần thủ móc mồi (chỉ 1con gián vào lưỡi-sai cơ bản).
Sau 1 giờ và đã thay mỗi người ít nhất 4 con gián và 7 lần kéo lên, kéo xuống. Nước chảy băng băng..lưỡi câu sỡ số 8 ngọai nhập dính đầy rác. Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt anh tài công và các cần thủ. Quyết định. Về lại cồn số 3….”Nhậu giải sầu” và giải cả cục tức.
4h chiều 3 cần thủ rời cồn số 3 về TX.Sóc Trăng. Chia tay không kèn không trống. Cái được duy nhất là “nắng ăn đen thui và cục tức còn nguyên trong bụng, dù đã làm tới 1/2 lit đế và 3 con chuột cống nhum”!?
Sáng hôm sau. Vào google….gõ vào dòng “câu cá bông lau”. Những thông tin thu thập được sau 2 giờ là gì? Sai căn bản từ cách tóm lưỡi, không làm thẻo câu, mồi không phù hợp, cách dằn chì cũng tầm bậy, chưa tính đến chuyện cả đám vốn quen câu cá đồng nên hòan tòan không hiểu gì về tập tính của từng lọai cá sông và lưu vực kiếm ăn, sinh sống của chúng.
Kết luận! Tiếp tục lên Internet học nghề câu sông. Tuần sau sẽ đi tiếp để thử nghiệm những kiến thức mà mình đã học lóm được.
Hic…híc…

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2007

Hòang Sa và Trường Sa là máu thịt của Việt Nam


(Coppy từ Blog của HoLanHuong - xin lỗi vì chưa xin phép bạn! Nhưng vì Hòang Sa và Trường Sa của chúng ta chắc bạn sẽ thông cảm)

biểu dương lực lượng

7 giờ 30 sáng tôi đã luẩn quẩn gần nhà văn hoá thanh niên ở Phạm Ngọc Thạch- Duy Tân cũ- chưa thấy ai, vào quán bà miến chửi gần nhà thờ Đức bà , hôm nay bà ấy chập mạch nên không chửi như mọi ngày.

Ăn xong kêu tài xế đổ tôi xuống Diamond Plaza, và dặn nó chạy biến đi, nếu có gì tôi sẽ nhảy xe ôm tẩu thoát.

Quần soóc áo thun, áo khoác, không mang túi, đồ chơi cho hết vào túi áo khoác, bóp thuốc huyết áp, thuốc trợ tim, thuốc cấp cứu, thuốc` xuyễn đeo lủng lẳng ngay thắt lưng- giầy thể thao cột chặt dây. Tôi sẵn sang để gia nhập cuộc biểu tình chống Tàu Khựa.

Đi một vòng thấy mọi người tản mát từng nhóm, và có nhóm đứng bên NVHTN bị đuổi đi, tôi lề mề chậm lại, anh áo xanh mời tôi đi qua nhanh. Thôi chưa có gì thì đi uống cà phê sang cho sướng cái thân đã, vòng diamond plaza, tôi chợt thấy Tuấn Khanh đang ngồi đó, sẵn hết bàn, tôi khịa vào ngồi chung, có anh Trịnh Cung, anh Dũng, thế là có tụ để ngồi chờ thời. Một tẹo sau có anh Hưng nhà văn cùng vợ, rồi lại vợ chồng Linh- Nhiên ghé tới. Tôi cảm giác lo lắng liệu họ có cho chúng tôi bày tỏ hay không? Hay là sẽ đàn áp? Cả nhóm ngồi không yên, hết người này chạy đi nghe ngóng đến lượt người khác chạy đi.

Đúng 9 giờ 10 phút tất cả chúng tôi đồng loạt đứng lên đi ra phía cổng LSQ TQ, công an đông dần lên, mật vụ, quân phục đứng khắp ngã tư. Chúng tôi thẳng tiến kéo nhau nhập thành đoàn vào vị trí. Các em thanh niên- sinh viên mở khẩu hiệu, biểu ngữ, biếm hoạ, hang ngũ bắt đầu chỉnh tề. Tiếng hô vang “trả lại Hoàng Sa” “Trả lại Trường sa” vang lên hừng hực khí thế, “Hoàng sa, trường sa là của Việt nam” “Đả đảo bọn Trung Quốc” “Việt nam muôn năm” và bản nhạc Tiến quân ca vang lên hào hung. Trái tim của từng người nơi này rung lên niềm tự hào con dân nước Việt. Chúng tôi tất thảy đều căm phẫn bọn cầm quyền Bắc Kinh, sự căm phẫn được thoát ra từng lời hô khảu hiệu, từng lời hát thúc giục lên đường chống lại bọn xâm lăng. Ai dám coi thường dân Việt mình hèn nhát, ai dám khinh dể dân Việt mình dễ bị “bọn xấu kích động”???, Tình cảm thiêng liêng với Tổ quốc dâng trào lên trong từng con tim khối óc của mỗi người hiện diện nơi đây! Chủ nhâncủa những chiếc xe đi qua trước mặt chúng tôi cũng vung tay cùng hô khẩu hiệu chống lại bọn cầm quyền Trung Quốc. Và công an thúc giục họ đi qua cho nhanh, họ còn cố ngoái đầu lại ủng hộ chúng tôi bằng những nắm tay giơ lên khích lệ.

Hơn hai giờ trôi qua trong không khí bừng bừng căm giận, tôi biết ai cũng khan tiếng, khát nước- Nhờ người bạn mới quen Lan Anh cầm tiền mua mấy thùng nước cho anh em. Nước về đến nơi, tôi ra bưng vào thì mấy anh công an cảnh phục ngăn tôi lại-không cho đem vào- Tôi bực mình vặc lại, “người ta đứng nắng thế kia lý do gì không cho mang?” Anh ta trả lời: “ Lệnh cấp trên cấm cho mang nước suối vào đấy!” Tôi bảo “ Tôi mở thùng cho anh xem , đó chỉ là nước suối thôi mà!” “Không được!” mặt anh ta lạnh tanh. Tôi bưng ngay mấy thùng nước suối bỏ ngay chân mấy anh công an, mở tung ra hết , và chạy vào gọi mọi người “ ai khát thì ra ngay chân công an lấy nước suối” – trong vòng vài phút- mấy thùng nước suối sạch trơn, không còn chai nào. Nghĩ thật bực, họ định dùng cái trò cấm vận thế này để bắt buộc chúng tôi giải tán sớm chăng? Vì Khát? Vì đói ?

Hễ ai ra khỏi vùng tập trung, lập tức sẽ bị đứng ngoài, không thể trở vào được nữa, chúng tôi đành nhịn đái mặc dù vừa được nạp nước vào. “ Một tấc không đi, một ly không rời”. Mấy bác Thành Đoàn chạy qua chạy lại thuyết phục bà con vào hội trường NVHTN để họp, nhưng tất cả không đồng ý- quyết bám trụ. Họ-mấy người thường phục- ra bảo anh em vào đi sẽ gặp lãnh đạo thành phố. Nhưng anh em bảo nếu lãnh đạo đến hãy ra gặp họ ngay đây!

Cuối cùng ông Thành Tài xuất hiện phía bên kia đường, đám đông ồ lên và tiếng hô đả đảo Trung quốc liên tục vang lên.Một nhóm người được cử sang thương thuyết để mời anh em về NVHTN tiếp tục, tất cả chỉ cử đại diện đi còn lại vẫn tiếp tục chiến đấu- đồng hồ đã chỉ 12 h25 trưa.

Sang đến NVHTN, mọi người bắt đầu chất vấn Ông Tài sau khi nghe ông nói. Khoảng hơn 20 phút sau thì tất cả kéo qua NVHTN, khán phòng đông kín chỗ, Sau những lời phân trần của người có nhiệm vụ, hàng chục, hàng chục cánh tay giơ lên xin được quyền nói, và lãnh đạo hứa vài điều, thanh niên không tin, thanh niên đòi phải có hành động định hướng cụ thể. Nhà nước phải mạnh tay để giải quyết chuyện mất nước mất người do Trung quốc gây ra.

Một câu trả lời “ Biểu tình sẽ làm ách tắc giao thông, cản trở bà con đi lại” thì câu hỏi do một bạn thanh niên nêu lên “Mất nước rồi thì sẽ ra sao? Một cuộc biểu tình gây tiếng vang mất một ngày đường đi thì có nghĩa gì?”

Cuối cùng thì họ yêu cầu giải tán vì hội trường còn dùng biểu diễn việc khác- vẫn là cái trò hứa và hứa, hứa hơn 30 năm, đất vẫn mất, mà không biết có đòi lại được không?

Dân tộc ta không để ai khinh dể chúng ta được ! Chúng ta sẽ tiếp tục tuần hành đòi lại giang sơn của cha ông ta để lại. Không ai có quyền cấm người dân tỏ lòng yêu nước.

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2007

Câu cá đồng và câu cá sông..khác nhau ở chỗ nào


Sau bao lần bám theo để học hỏi kinh nghiệm và tốn không biết bao nhiều “lít bia” thì mới phát hiện được vấn đề cơ bản nhất trong nghệ thuật câu cá sông và câu cá đồng ngòai chuyện chọn lưỡi câu, cần câu và mồi.

Bản chất của lũ cá chỉ có tí tẹo mà thằng bạn nó hành mình dã man. Tóm lại chỉ là “câu cá đồng thì mới cần giật cần câu, còn câu cá sông thì không cần bởi bản chất ăn mồi của 2 thứ cá sống ở hai khu vực này khác nhau”!? Vậy khác nhau chỗ nào?

Thứ nhất là cá sông khi ăn mồi thì luôn rỉa rói miếng mồi theo kiểu “mèo vờn chuột”. Khi rỉa mãi mà miếng mồi không sứt mẻ được miếng nào vào mồm thì nó mới “tức khí” nuốt luôn cả miếng và kéo đi. Khi dây câu bị kéo căng thì thực chất miếng mồi đã được cá nuốt rồi nên không cần giật mà chỉ cần phăng dây câu vào. Nếu cá lớn thì phải chuẩn bị vợt và “vờn” cho con cá mệt rồi hãy kéo dần lên…nếu kéo “tích cực” ngay từ đầu thì có thể đứt dây câu. Vậy chọn mồi câu cá sông thì phải chọn mồi gì để không bị vỡ khi cá rỉa? Mồi phải dai và có sức chịu đựng được những cú rỉa mồi nhẩn nha. Lấy ví dụ ề mồi câu cá Ngát trên sông Hậu chẳng hạn. Mồi trùn..dễ dàng bị cá rỉa nên chất lượng của buổi câu rất kém. có khi xài hết cả lon trùn mà chẳng dính con nào dù mùi tanh của trùn cũng dẫn dụ được lũ cá bu đến. Nên chọn gián vì…gián có mùi hôi rất đặc trưng, khó bị rách thịt và nát khi mấy chú cá Ngát rỉa. Bắt gián ở đâu? Nên chọn những ống cống, hố ga càng bẩn càng tốt vì lũ gián rất thích ở đây. Chỉ cần chọn một hố ga là có thể đã đủ mồi cho một buổi câu (khỏang 40-50 con chứ không ít).

Một kinh nghiệm khác là khi tham gia buổi câu cá ngát dù không được “ôm cần” cũng nên chọn phần móc mồi. Để làm gì? Ngòai chuyện học hỏi được nghệ thuật móc mồi câu (sau khi làm hỏng vài miếng mồi và bị “đay nghiến”) vì đây là một trong những yếu tố quyết định. Nhưng quan trọng hơn cả là…làm quen với mùi hôi của gián vì thông thường sau mỗi buổi câu đều có “bụp tại chỗ”. Khi đó ngồi nhậu chung với những tay câu “hôi như cú” mà mình thì “thơm tho”…chắc cú là không thể “bụp được vài miếng”. Vấn đề nữa cũng quan trọng không kém để bảo vệ hạnh phúc gia đình cho những ai đã có vợ thì sau buổi câu…không nên ngủ chung với vợ vì dù có tắm rửa đến cỡ nào thì…vẫn “hôi như cú”. Ít nhất là sau 2 ngày hãy ngủ chung với vợ. Hic…híc…thiệt thòi cho những ai mê câu cá sông.

Còn với cá đồng. Bản chất của “tụi này” là tham ăn và khá ngu si. Thấy thằng khác ăn là cả bọn thường hay lao vào tranh giành (điển hình nhất là lũ cá rô “tăm tích” trên mấy cánh đồng mới sạ vào đầu mùa mưa, ngòai bắc gọi là “cá rô ron”). Bọn này táp hối hả nếu có mồi ngon, điển hình nhất là trứng kiến vàng hoặc nhộng ong nghệ. Xét về bản chất thì nhộng ong nghệ là tuyệt nhất khi câu trên đồng vì ngòai lũ cá rô thì lũ cá trê cũng rất khóai. Nhưng mồi này khó kiếm và..dễ bị “mặt như cái mâm” nếu không khéo trong công tác “khói lửa”. Lưỡi câu cá rô đồng nên dùng là lọai lưỡi “Ó” (nó có kiểu uốn cong như mỏ con ó biển). Lọai lưỡi này khi con cá táp mồi hoặc phao bị chìm là chỉ cần giật nhẹ (dân nghề gọi là “gặc nghẹ đầu cần” là dính ngay. Nếu giật mạnh tay quá thì có thể “sứt mép con cá”. Chính vậy cần câu trên đồng ngon nhất là cần câu trúc, lọai cần này phải tự độ cho vừa tay, cây trúc phải già và đầu cần càng nhỏ, càng dịu thì..càng tốt. Chọn được cây trúc thì ngòai chuyện róc nhánh cho khéo, chuốt đọc, chuốt mấy cái mắt cho ngon thì còn phải qua công đọan uốn cần, nắn lửa cho vừa ý cái độ cong của đầu cần, cái thẳng thớm của cả cây cần câu.

Cá Ngát nấu canh chua bần. Cá rô chiên xù ăn chấm với nước mắm gừng. Thật là tệ khi không có kế bên…một xị. Hic..híc…

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2007

Tình cờ gặp lại một lá thư cũ từ thời tám hóanh


Đây là lá thư mà tình cờ sáng nay mình tình cờ tìm lại được trong một đống giấy tờ cũ rích của cái thời “tám hóanh’. Híc…đọc lại nó thì..tự nhiên thấy “hóa ra thằng mình” cũng có lúc “vẫn vơ” ghê nhỉ. Lá thư này viết ngày 17/8/1990 ở Vị Thanh. Nhưng thư này viết xong thì lại…không gửi. Gần 1 tháng sau, ngày 14/9 đang nằm chèo queo ở KTX Trần Hưng Đạo giở ra xem lại và chua thêm mấy hàng nữa, sau đó mới gửi. Và cuối cùng thì…đã được người ta trả lại sau gần 4 năm.

L…yêu của Anh.

Anh không có ý định viết thư cho em! Thêm rườm rà và rắc rối cho cuộc sống! Phải không em?! Tha lỗi cho anh vì chữ viết “xấu’. Em biết rồi mà.

Anh muốn nói với em em “nhiều” và “thật nhiều” nhưng không được vì khá nhiều lý do…Chắc em còn phải bận ộn nhiều vì công việc nhà và nhiều chuyện khác nên chúng ta không thể có được những phút rảnh rỗi để có thể mà…! Anh mong mau chóng kết thúc 4 năm để có thể nhanh về quê..để có những phút nhìn em cười nói và được ở gần Em. Tuy nhiên, mọi chuyện đâu phải đơn giản như câu ngạn ngữ pháp “Muốn thì được”.

Anh cũng chẳng muốn nhắc lại những lời cầu xin tình yêu của em dành cho anh vì anh nghĩ đối với em, anh chỉ là một bóng mờ trong đêm tối. Chuyện giữa hai chúng ta, chắc chỉ mình anh “thương cảm” cho chính anh, một kiếp sinh viên nghèo với hai bàn tay trắng bước vào cuộc đời không đơn giản như trong các tiểu thuyết và những bài thơ, mặc dù đôi lúc trong mỗi tâm hồn đều cần phải mơ mộng và hy vọng.

Cả hai chúng ta đều đã lớn, trong mỗi chúng ta đều có một hòai bão riêng cho cuộc đời mình chứ đâu có thể mãi sống nhờ Cha, Mẹ được, phải không em? Em cũng có những quyết định cho tương lai của cuộc sống của mình và có thể, Em đã đang xây nó! Điều đó Anh thì làm sao biết được. Còn anh chắc em cũng biết, khả năng xin được việc làm ở gần nhà hoặc một việc gì đó ở Cần thơ là không khó nhưng Anh không muốn. Trước tiên vì trình độ chuyên môn còn có hạn và chẳng lẽ sống đơn thuần một tháng với ba, bốn chục ngàn? Còn bao nhiêu chuyện ta còn phải lo nữa chứ, chẳng lẽ mãi sống bám vào gia đình? Phải tự mình tạo dựng cho mình một tương lai của mình chứ…rồi sẽ còn một gia đình mà có thể anh sẽ là một thành viên trụ cột!? vì lẽ đó mà anh quyết định ở lại Sài Gòn 1 năm nữa để nồi thêm vào “sọ” một ít nữa, biết đâu vận may sẽ mỉm cười với anh (cũng như mình mua một tấm vé số)…và cũng biết đâu? bất hạnh cũng sẽ trút xuống đầu anh.

Điều mà anh bực bội nhất là chuyện những ông “thầy dùi” ở nhà quê chuyên môn “bàn chuyện người khác”. Chuyện cuộc đời anh, tự anh quyết định và lo liệu, ai mượn các ông ấy lo dùm? Chuyện gì anh muốn, ngay cả ba, mẹ anh cũng chẳng cấm anh được, huống chi là mấy “tay đó”. bao nhiêu đó, chắc em cũng hiểu?

TB: Đây là lần cuối cùng mà anh nói lời yêu em. Nếu em cảm thấy anh làm bận lòng em thì coi như mãi mãi…bức thư sẽ như một rễ cây si già úa tàn theo năm tháng. Nothing gona chan My Love for you!

Có vẻ văn chương quá phải không em. Con nhà văn mà!

Ký tên: (chữ ký xấu bà cố luôn. Nhưng mà nó lại theo mình đến giờ)

(những dòng viết tiếp sau gần 1 tháng)

Cuộc sống biến đổi và phát triển không ngừng, ai biết được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Theo thời gian, em cũng không còn như Cô L…. nhút nhát, bé nhỏ hồi nào và anh cũng vậy. Chúng ta đều lớn lên, trưởng thành. dẫu sao trong anh vẫn còn sống mãi những kỷ niệm thời thơ ấu và tình yêu đầu đời anh dành cho em.
(xin lỗi em vì anh viết vội)

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2007

Ghe Ngo nữ-điểm nhấn của lễ hội Ooc-om-bock 2007




Toàn tỉnh Sóc Trăng hiện có 35 đội ghe Ngo. Chiếm số lượng đông nhất vẫn là đơn vị giàu truyền thống - Huyện Mỹ Tú với 9 chiếc. Ngoài 35 đội ghe nam, Sóc Trăng còn có 9 đội ghe nữ. Lễ hội Oóc – om – bóc, đua ghe Ngo ở Sóc Trăng năm nay sẽ được tổ chức tại TP.Sóc Trăng, đoạn Sung Dinh trong hai ngày 23 và 24/11/2006. Ngày 23/11 sẽ là cuộc đua vòng loại của các đội ghe Ngo nữ trong tỉnh. Ngày 24/11, các ghe Ngo nam sẽ chính thức tranh tài. Ghe Ngo nam bây giờ ở Sóc Trăng đã là chuyện thường…hào hứng nhất vẫn là chuyện ở các đội ghe Ngo nữ và đến giờ đã trở thành phong trào ở Sóc Trăng.

Cực mà vui vì “bằng chị-bằng em”

Vẫn là những công việc thường ngày, chăm sóc miếng rẫy cạnh nhà, dọn dẹp nhà cửa, cho heo ăn nhưng từ hơn nửa tháng nay, vợ chồng anh Thạch Hoi- chị Tiết Thị Hiêm ở khóm 6, phường 9-TPST luôn tất bật và vội vàng hơn vì cả 2 vợ chồng đều là vận động viên của Đội ghe Ngo Chùa Khleng. Gần đến giờ tập rồi, chị em đã đến đông đủ, huấn luyện viên đang điểm quân, thổi còi. Nhanh lên mà đi thôi.


Có chứng kiến các thành viên của đội ghe Ngo nữ Chùa KhLeng tập luyện mới thấy hết niềm đam mê và sự thu hút của môn thể thao độc đáo này. Cũng như những tay bơi nam, chị em hầu hết đều là nông dân “tay lấm chân bùn”, quanh năm quần quật với ruộng đồng. Là nữ giới nên họ còn phải đảm đượng việc nhà cửa, chăm sóc con cái. Chùa KhLeng chỉ có một ghe, một giàn giáo tập luyện, dùng chung cho cả đội nam lẫn đội nữ, nên chị em phải tập từ lúc 12 giờ trưa. Trời nóng, đường tập là con mương nhỏ sát với mặt lộ chẳng có một bóng cây, lớp nắng lớp bụi, chỉ lượt dầm đầu tiên theo tiếng còi của huấn Luyện Viên là ai cũng nhễ nhại mồ hôi. Vậy mà trên gương mặt của mỗi người vẫn rạng ngòi phấn khích. Chị Thạch Thị Kiều vừa cười vừa nói cùng chúng tôi:

- Cực nhưng mà vui vì bây giờ mình được tham gia đội ghe rồi. Ông xã mình cũng vui vì tui cũng “bằng chị-bằng em” chớ đâu có thua ai.

Theo phong tục ngày xưa, giới nữ không được đến gần chổ để ghe ngo ở chùa và đặc biệt là không được chạm tay vào thân ghe vì đây là linh vật của bổn sóc. Nhưng từ năm 2003 đến nay, khi ngành thể dục-thể thao Sóc Trăng mà đi đầu là TP.Sóc Trăng vận động và tổ chức được những đội ghe Ngo nữ và đưa vào nội dung thi đấu trên đường đua xanh thì chị em đã đường hoàng cầm dầm bước lên ghe làm vận động viên. Một “hình ảnh” tuỵêt vời thể hiện sự bình đẳng giới. Số đội nghe Ngo nữ của TP.Sóc Trăng hiện chiếm gần 2 phần 3 tổng số ghe ngo nữ trong toàn tỉnh. Đến với lễ hội Ooc-Om- Bock năm nay thành phố có 6 đội tham gia. Ngoài ghe Ngo Chùa KhLeng có mặt trên đường đua từ giải đấu đầu tiên năm 2003 đến nay, và lần này qui tụ hơn 80 vận động viên là chị em Khmer ở 3 địa bàn Phường 4, phường 6 và Phường 9, thì làng ghe ngo nữ của Thành Phố Sóc Trăng phải kể thêm chiếc Sóc Vồ Của Phường 7, Som Rong của Phường 5. Đây là 2 đội đã từng nhiều lần xếp hạng cao trong các mùa giải vừa qua. Quyết tâm trước giờ xuất quân thi đấu của các chị, các em cũng chẳng kém gì nam giới. Chị Sal, vận động viên đội ghe Ngo chùa Sóc Vồ thật “máu lửa” khi trò chuyện về thành tích:

- Mấy mùa đua trước thứ hạng dù cao nhưng năm nay tụi tui đặt mục tiêu là phải đứng trên bục cao nhất để lãnh giải. Có vậy mới vừa bụng.

Từ ruộng mía đến đường đua…

Riêng ở vùng đất mía Cù Lao Dung. Cả huyện chỉ có một đội ghe Ngo. Đó là đội ghe Ngo chùa Kostung. Năm nay, chùa Kostung được dự án rừng ngập mặn hỗ trợ đóng thêm một chiếc ghe ngo mới nên chuyện tập luyện, rồi đi tham gia giải đua ghe ngo Oóc – om – bóc không còn là chuyện độc quyền của cánh đàn ông nữa. Mặc dù các rẫy mía đang được tập trung chăm sóc để chuẩn bị cho vụ thu hoạch, rồi công việc nội trợ trong gia đình, chăn nuôi, mua bán nhỏ.v.v. nhưng chị em vẫn chu toàn. Khi chùa có 2 chiếc ghe ngo, huyện tổ chức thêm đội ghe nữ liền được sự hưởng ứng nhiệt tình của các chị em. Dù bận bịu công việc gia đình, các chị vẫn cố gắng thu xếp việc nhà để tập luyện vào mỗi buổi chiều trong gần 1 tháng nay. Chị Sơn Thị Hoa ở ấp Bình Du B, xã An Thạnh nhì vui vẻ thổ lộ:

- Chị em ai cũng bận chuyện nhà hết. Nhưng mình tham chủ yếu là cái tinh thần. Lễ hội của mình mà. Phong trào càng mạnh thì phum sóc mình càng vui. Mấy năm trước chỉ đi xem mấy ông bơi thì bây giờ mình bơi đua với người ta cho mấy ông xem. Con cái ra coi tụi mình tập mỗi chiều cũng vui.

Đội ghe nữ Chùa Kostung tập hợp được 70 chị em vận động viên ở 3 xã An Thạnh nhì, An Thạnh ba và An Thạnh nam. Đối với các chị, việc chăm sóc rẫy mía, chăn nuôi hay công việc nội trợ đã quen tay làm nhưng chuyện bơi ghe ngo thì mọi thứ đều lạ lẫm bởi đây là lần đầu tiên tham gia. Tuy vậy, với sự nhiệt tình và mong muốn góp mặt trong giải đua ghe nên các chị miệt mài rèn luyện thể lực, kỹ thuật bơi. Chị Hứa Thị Thảo ở ấp Sơn Ton, Anh Thạnh nhì cười xòa khi chúng tôi hỏi “chị tập vậy chắc mệt dữ”:

- Mệt nhưng tụi tôi thấy vui. Mọi năm chỉ ở nhà xem qua tivi, năm nay mình trực tiếp đi thi đấu rồi nên ai cũng nhiệt tình mà tập.

Hơn một tuần nay, Chùa Kostung đã hạ thuỷ ghe ngo để các chị tập luyện trực tiếp trên trên ghe thay cho tập trên giàn cây. Nắng, gió và sự mệt mỏi trong tập luyện đã khô
ng làm giảm đi sự nhiệt tình trong tinh thần luyện tập của các chị.

Chiếc ghe ngo này, đội ghe nam chùa Kostung mới chỉ tham dự 3 giải bơi lễ hội oóc – om – bóc với thành tích rất đáng khích lệ : Năm 2005 đoạt giải 3 và năm 2006 đạt giải tư. Nay các chị sử dụng ghe này tham dự lần đầu tiên, chúc các chị tiếp tục phát huy thành tích của đội ghe nam. Và hơn hết là sự góp mặt của các chị em ở Cù Lao Dung sẽ tạo thêm sinh khí vui tươi, hào hứng, náo nhiệt cho lễ hội năm nay.