Thứ Hai, 27 tháng 8, 2007

Những niềm vui chưa trọn vẹn

Suốt mấy ngày qua, tin Nguyễn Ngân Giang - học sinh lớp 12A2, trường THPT An Lạc Thôn, huyện Kế Sách(Sóc Trăng) thi đậu vào trường Đại học Cần Thơ, chuyên ngành sư phạm Vật lý - Tin học làm cho cả xóm nhà em vui như mở hội. Bà Đinh Thị Cúc - mẹ của Giang ngắm nhìn tấm giấy báo trúng tuyển in đậm tên con mà cứ ngỡ như đang mơ.

Bà Cúc nói với chúng tôi trong những giọt nước nước: “Gia đình cảm ơn thầy cô đã dạy dỗ cho nó để được như ngày hôm nay. Nhưng nói thiệt là lo nhiều hơn mừng. Con đỗ đạt nhưng không biết rồi đây sẽ ra sao”?

Nguyễn Ngân Giang gặp bất hạnh từ khi chưa chào đời. Người cha vì không chịu nổi cảnh nghèo khó túng thiếu đã nhẫn tâm bỏ rơi mẹ em khi bà bụng mang dạ chửa. Nhà không có “cục đất chọi chim”, mẹ của em về quê xin ở đậu trên nền đất của người bà con ở ấp Hoà Phú, xã Xuân Hoà và đi làm mướn để sinh sống. Giang lớn lên trong tình thương của mẹ và sớm phải nhọc nhằn lao vào cuộc mưu sinh. 8 tuổi, Giang đã thạo việc ôm lúa, vác đất mướn… và quen với thời gian biểu: nửa buổi đi học, còn nửa buổi ngoài đồng. Khó khăn vất vả không làm chùn ý chí của cậu học trò nghèo. Liên tục 12 năm, Nguyễn Ngân Giang là gương mặt học sinh giỏi tiêu biểu của trường, của lớp, Giang 3 lần nhận học bổng “Quỹ hỗ trợ tài năng trẻ” của tỉnh Sóc Trăng.

Giang tâm sự thật lòng cùng người viết: “ em không ngại chuyện làm thuê, làm mướn, làm những công việc nặng nhọc…miễn sao có tiền giúp mẹ và đi học. Chị hỏi học lực như vậy sao không chọn ngành khác? Em chọn ngành sư phạm để thi nếu thi đậu thì mình không phải đóng học phí và… Từ hòan cảnh của mình nên cũng muốn sau này nếu học xong, mình có thể giúp đỡ được những học sinh có hoàn cảnh nghèo khó giống như mình”. Ngày 24/8 vừa qua chúng tôi đến nhà thì Giang vẫn đang cùng Mẹ đi hái chanh mướn ở mấy mảnh vườn gần nhà.

Một hoàn cảnh cũng giống như Ngân Giang và cùng học chung lớp là hòan cảnh của Huỳnh Ngọc Phuỷ. Ít ai ngờ suốt 3 năm học ở trường cấp III An Lạc Thôn, cô học trò này chỉ đến lớp với duy nhất 1 chiếc áo dài trắng. Nhà Phuỷ có 8 chị em. Cha Phuỷ đi mua các loại trái cây dừa chuối…của bà con trong vườn về bán lại cho thương lái, thu nhập hàng ngày khoảng 30.000 đồng. Mẹ bán bắp xôi ngoài chợ và nhận làm thuê, làm mướn đủ việc, tiền công nhật cũng chỉ được thêm 5 - 10.000đồng. Gặp lúc các con ốm đau bệnh tật, hoặc trời mưa dầm cha, không đi làm được, mẹ Phủy phải vai nợ nặng lãi bên ngoài, nhà em hầu như luôn lâm vào cảnh nợ nần, túng thiếu. Dẫu phải đói ăn, thiếu mặc nhưng chị em Ngọc Phuỷ luôn nhắc nhở nhau chăm ngoan, hiếu học. Chị thứ tư của Phủy hiện đang là sinh viên Trường Đại học Dân lập Vĩnh Long, chị thứ năm học trung cấp Luật ở Cần Thơ. Riêng thành tích học tập của Ngọc Phuỷ cũng thật xuất sắc: liên tiếp 12 năm là học sinh tiên tiến, đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp tỉnh môn Địa lý lớp 12. Em cũng vừa trúng tuyển vào Trường Đại học Cần Thơ, chuyên ngành cử nhân Văn.

Có lẽ những khó khăn, vất vả của đời thường đã tạo cho cô bé này một tính cách mạnh mẽ. Em nói:- Dù hòan cảnh gia đình em khó khăn nhưng thật sự là em không cảm thấy mặc cảm trước bạn bè, chỉ cố gắng học sao cho bằng hoặc hơn bạn. Nhưng điều mà em tâm niệm là phải cố gắng học giỏi để cha mẹ vui lòng.

Thầy Nguyễn Ngọc Hải, giáo viên chủ nhiệm 12A2 nói cùng chúng tôi:

- Lớp mà tôi chủ nhiệm năm nay có 8 học sinh thi đậu vào đại học nhưng hầu hết các em đều nghèo. Riêng với hai em Phuỷ và Giang thì tôi và ban giám hiệu đều khẳng định là rất chăm ngoan. Thế những với điều kiện của một trường vùng sâu, còn rất nhiều khó khăn thì ngòai những chuyện trong tầm tay như giúp đỡ chút ít vật chất để các em đi thi, đăng ký ở trọ miễn phí theo chương trình của Báo Lao Động thì các thầy, cô ở trường cũng còn khó khăn. Tôi mong các em nhận được sự giúp đỡ của mọi người để con đường vào đại học của các em bớt chút gập ghềnh.

Đầu tháng 9 này, Giang và Phuỷ đã phải tập trung lên trường Đại học Cần Thơ để làm thủ tục nhập học. Theo chuyên ngành đào tạo, thì Ngân Giang và ngọc Phủy không phải đóng học phí, nhưng còn các khoản chi phí sinh hoạt ăn ở trong thời gian các em trọ học xa nhà đang là gánh nặng đối với các gia đình. Mong sẽ có những vòng tay nhân ái giúp cho Ngọc Phuỷ, Ngân Giang có điều kiện để có thể bước chân vào giảng đường Đại học.

27/8/2007 - Kim Hoàng

Bài viết này sử dụng được sự cho phép của tác giả Kim Hòang

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2007

Cháy rồi mới thấy..


Vụ hoả hoạn ở chùa Mahatup (tức chùa Dơi), phường 3, TP.Sóc Trăng đã thiêu rụi toàn bộ vật dụng phục vụ việc thờ phụng và sinh hoạt của ngôi chánh điện. Vòm mái chánh điện hư hỏng nặng. chỉ riêng thiệt hại về vật chất ở khu chánh điện là hơn 500 triệu đồng, chưa tính tới những giá trị văn hóa về tinh thần, tín ngưỡng và kèm theo đó là giá trị về văn hóa cổ truyền là vô giá. Vậy nhưng việc phục hồi lại khu chánh điện quả thực là không đơn giản vì kinh phí ước tính từ 1,2 đến 1,5 tỷ đồng.

Nhà nước sẽ hỗ trợ kinh phí để “trùng tu” ngôi chánh điện..

Phát biểu ngay sau khi đến khảo sát hiện trường vụ hỏa hoạn, thăm hỏi các vị sư sãi và hội đồng quản trị chùa Maha Tup(chùa Dơi), ông Huỳnh Thành Hiệp - chủ tịch UBND tỉnh Sóc Trăng đã đã khẳng định “Chánh điện chùa Mã Tộc cần phải trùng tu, sửa chữa lại càng sớm càng tốt vì đây là một di tích văn hóa đặc biệt của tỉnh Sóc Trăng. Kinh phí sẽ được thực hiện theo phương án “nhà nước và nhân dân cùng làm”. Nhà nước sẽ hỗ trợ một phần kinh phí. Nhưng cái chính vẫn là sự tự lực của bà con trong bổn sóc và hội đồng quản trị chùa”.

Cũng cần nhắc lại một chi tiết là ngôi chánh điện này được chính Thượng tọa Lâm Riêne cùng các vị sư và những nghệ nhân trong bổn sóc tự tay xây dựng (bắt đầu vào năm 1968) trên nền của ngôi chánh điện cũ được xây chủ yếu bằng vật liệu vôi vữa và gỗ. Còn phần lớn những mái chánh điện của các chùa khơmer ở Sóc Trăng sau này ở chánh điện của những ngôi chùa khác đều được đúc bê tông luôn cả 3 lớp mái. Nhưng nét cổ kính và vẻ đẹp thuần kiết Khmer nam bộ như chánh điện chùa Maha Tup thật hiếm. Nhưng tất cả đều có một nét chung là bàn thờ Phật ở chánh điện đều được trang hoàng với nhiều lọng, tán, diềm vải sặc cùng các khung ban thờ bằng gô nên đây chính là những vật dụng cực kỳ dễ bắt lửa và nếu có đèn cầy ngã đổ.

Ngày 16/8, khi đề cập lại vấn đề hỏa họan ở chánh điện chùa Maha Tup, đại đức Diệp Phi-trụ trì chùa Kos Tung ở huyện Cù Lao Dung đã cho biết “Những việc sơ suất vào mùa kiết hạ cũng đã từng xảy ra ở một số chùa. Khi gặp nhau ở các kỳ hội họp thì các ông Lục (Đại đức, Thượng tọa) vẫn thường hay nhắc nhở nhau vì đã có một số vụ cháy xảy ra nhưng được chữa kịp do phát hiện sớm”. Chính vì vậy mà ở chùa Kostung hiện nay, nhà chùa đều cắt cử người kiểm tra, theo dõi kỹ lưỡng các ban thờ phụng cả trước, trong và sau khi đã lên đèn nhang cúng tế, đặc biệt là trong mùa Kiết Hạ”.

Cần lưu tâm đến những bảo vật vô giá về văn hóa

Sóc Trăng có 92 ngôi chùa Khmer và điều này cũng đồng nghĩa với 92 ngôi chánh điện, nơi lưu giữ những hiện vật quý về nét văn hóa độc đáo của người Khmer nam bộ. Như 45 tượng Phật Thích Ca làm từ nhiều chất liệu như ciment, gỗ, đồng, đá trắng, đất nung,… hầu hết được chạm trổ, sơn son thếp vàng ở chánh điện chùa Khleang; Chùa Sóc Dồ thuộc huyện Mỹ Tú đang lưu giữ những dòng kinh Phật cổ được chạm khắc trên lá thốt nốt từ xa xưa nhưng vẫn còn rõ nét. Chùa Sà lôn ở Mỹ Xuyên vẫn còn giữ rất nhiều những hiện vật bằng gỗ quý như giường ngủ, bộ đôn, bàn ghế được chạm trổ tinh vi từ thế kỷ 18-19 khi những người Hoa vừa đến đây lập nghiệp đã cúng vào nhà chùa, phảnh ánh đậm nét “giao thoa văn hóa” giữa 3 dân tộc Kinh, Hoa, Khmer ở vùng đất này. Hay như chùa Tùm Núp ở xã An Ninh, huyện Mỹ Tú mang đậm phong cách thiết kế của người pháp hồi đầu thế kỷ 19. Ngòai những bảo vật bằng bạc, ngà voi có tính chất tôn giáo, tín ngưỡng, nơi đây còn lưu giữ được trên 100 cây đèn dầu “Hoa Kỳ” đủ kiểu. Một thông tin đáng chú ý khác. Trong số hơn 13 ngàn hiện vật có giá trị mà Bảo tàng Sóc Trăng đang cất giữ và trưng bày thì đã có đến trên 50% hiện vật của đồng bào Khmer và các nhà chùa hiến tặng.

Chính vậy, sau vụ hỏa họan ở chùa Maha Tup, đã đến lúc chúng ta cùng nghiêm túc xem lại cảnh báo về khả năng hỏa hoạn cao ở một số khu chánh điện và đề nghị một số nhà chùa nên lắp đặt hệ thống cứu hỏa tự động mà Sở khoa học-công nghệ và môi trường Sóc Trăng đã đề xuất từ những năm trước.

Sau vụ hỏa hoạn này thì mới thấy đây là một đề xuất hợp lý bởi lẽ - những giá trị văn hóa về tinh thần, tín ngưỡng và kèm theo đó là giá trị về văn hóa cổ truyền là vô giá.

PS/ Híc..híc..Hôm chùa cháy. Mình vào ngay định xem có con Dơi nào bị “cháy dốt dốt” để mang về làm “..bữa trưa”. Vậy mà chẳng có con nào bị hết. Vì bởi đàn Dơi trú ngụ ở xa khu chánh điện. Vậy là buổi chiều…rủ thêm mấy thằng bạn xuống quán Lâm đường 30/4 làm bữa cháo Dơi để…chia buồn cùng mấy ông Lục. Híc..híc…

Phương Quang

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2007

MÓN QUÀ CUỘC SỐNG

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng phải nằm trong nhà.

Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc theo con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ- từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cưả hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cưả kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành.- và chàng trai biết đó là “tình yêu từ ánh mắt đầu tiên”. Chàng trai vào cửa hàng và lại gần bàn cô gái đang ngồi. Cô gái ngẩng lên hỏi :

- Tôi có thể giúp gì được cho anh?

Cô gái mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ…chàng trai lúng túng.

- Tôi muốn mua một CD…

Chàng chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không? Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Chàng gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.

Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cưả hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.

Những chiếc CD đó, chàng đem về nhà và cất ngay vào tủ.

Anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái.

Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn.

Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói - như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau…

Reeeeeeeeeeeeeeng !!!

Mẹ chàng trai nhấc điện thoại :- “Alô?”

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc :

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi…hôm qua…

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai.

Bà muốn sắp xếp lại quần áo cuả cậu, nên đã mở cửa tủ.

Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận, chưa hề được mở.

Bà mẹ rất ngạc nhiên, cầm một cái lên, mở ra xem.

Bên trong lớp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi : “Chào anh, anh dễ thương lắm - Jacelyn”

Bà mẹ mở thêm một cái nữa..

Lại thêm một mảnh giấy ghi : “Chào anh, anh khoẻ không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn”

Một cái nữa, thêm nữa… trong mỗi cái CD là một mảnh giấy…..

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở tất cả những món quà mà cuộc sống đem lại.

*****

Tôi lấy câu chuyện này từ blog của một cô gái đang chống chọi với căn bệnh ung thư. Cô khác với chàng trai rụt rè kia. Hàng ngày, cô vẫn mở cửa bình thản đón nhận cuộc sống ùa vào.

Trong một entry khác cô viết:

Đổi màu thème!

Hóa ra để nền màu đen thì nhìn mọi chữ nghĩa hình ảnh lại rõ nét hơn hẳn!

Đôi khi trong đau khổ, tăm tối, người ta mới nhìn thấy rõ được những điều tươi sáng và đẹp đẽ..

Right?

Vâng, cô đang chấp nhận thua thiệt để nhìn đời thật tươi sáng và đẹp đẽ.

Tôi đã từng muốn công khai blog của cô, để bạn bè biết đến cô nhiều hơn. Nhưng cô muốn tự mình đứng bên ô cửa sổ nhìn ra khoảng trời bao la và rộn rã bên ngoài.

Cầu mong cô bình an.

Mình copy lại từ blog của VMC. Nghị lực của cô đã giúp tôi nhìn lại chính mình cần sống sao cho phải lẽ với cuộc đời hôm nay. Cảm ơn cô gái.

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2007

Entry for June 04, 2007 Ơi trời! một cô giáo đi bán phao thi

Kỳ thi Tốt nghiệp THPT và bổ túc THPT năm 2007, Sóc Trăng có 10.833 thí sinh đăng ký dự thi, trong đó có 8.749 thí sinh THPT và 2.089 thí sinh hệ bổ túc dự thi tại 5 hội đồng coi thi ở các điểm trường ở thành phố Sóc Trăng. 88 phòng thi của các hội đồng thi này được bố trí hầu như biệt lập và cách xa hoàn toàn với các con phố, con hẻm. Xung quanh các phòng thi đều là một khoảng sân rộng, trống trải…việc ném phao hầu như là vô vọng. Chỉ ở 5 hội đồng thi này đã có tới gần 250 cán bộ giám thị gác thi và phối hợp 60 cảnh sát làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh, trật tự.

Chỉ đến ngày cuối sáng của ngày thi thứ hai đã có 59 trường hợp bị giám thị lập biên bản, cấm thi do vi phạm quy chế, đem tài liệu vào phòng thi; 30 thí sinh phổ thông và 89 thí sinh hệ bổ túc bỏ thi. Nếu như ở những hội đồng thi hệ THPT, các thí sinh có vẻ vững tin với hình thức thi trắc nghiệm thì ở những hội đồng thi hệ BT đã có những chuyện cười ra nước mắt. Vì quy chế thi quá nghiêm nên đến ngày thi môn hóa học, có không ít thí sinh hệ này đã phải chơi trò “xin xăm” với bài thi trắc nghiệm chứ không dám giở tài liệu hay phao mang theo.

Kỳ thi chắc chắn sẽ để lại một hình ảnh đẹp nếu như không có sự cố “người bán phao” trước hội đồng thi trường THCS phường 4. TP.Sóc Trăng trong hai ngày 30 và 31/5 và sau đó được xác định là bà Châu Anh Đào, giáo viên dạy toán trường THPT Lệ Lợi. Trong bản tường trình gửi Sở GD-ĐT Sóc Trăng, bà Đào cho rằng khoảng sau 12 giờ trưa ngày 30/5 bà đến quán cà phê đối diện hội đồng thi trường THCS phường 4 là để hướng dẫn cho một thí sinh con của một giáo viên ở huyện Kế Sách cách trình bày phiếu thi trắc nghiệm. Bà cho rằng lúc này trên bàn của Bà ngồi “có cả các cuốn hóa học bày ngổn ngang”? và Bà khẳng định “hoàn toàn không bán phao thi hay giải bài thi gì cả”. Rất tiếc, những tấm ảnh mà các phóng viên đã chụp được thì hoàn toàn ngược lại! Lý lịch ảnh kỹ thuật số chỉ rõ thời gian chụp tấm ảnh này là 1h 36 phút 17 giây PM ngày 30/5/2007. Phóng to ảnh thì còn nhìn rõ xấp phao được buộc giây thun và hàng chữ “Đề cương ôn tập môn Hóa Học”!!! Một số tấm ảnh khác cũng đã chỉ ra túi đựng “phao” là một túi xách du lịch lớn màu đen. Chưa hết, một cán bộ có trách nhiệm của trường THCS phường 4 còn khẳng định “cũng chính bà Đào năm ngoái xách một bao phao đến bán ngay ở cổng trường. Tôi ra đề nghị đi chỗ khác thì bà ta còn lớn tiếng cự nự”. Quá trình giảng dạy của bà Đào cũng rối rắm không kém. Đang là giáo viên dạy toán cấp 3 ở trường THPT Lệ Lợi thì bị kỷ luật chuyển xuống dạy cấp 2 vì đã “bạt tai” học sinh. Ông Trần Đông Nhựt – phó HT trường THPT Lê Lợi khẳng định bà Đào đã từ lâu không được trường đề cử vào danh sách giám thi coi thi tốt nghiệp nhiều năm nay. Nhà bà Đào cư ngụ ở phường 5, TP.Sóc Trăng. Một cán bộ phường than thở “Bả tổ chức dạy thêm ngay tại nhà. Phường xuống làm việc để nhắc nhở vậy là bà chửi luôn và đuổi ra khỏi nhà vì ảnh hưởng tới sự nghiệp “trồng người” của bả”.

Một số nguồn tin còn cho biết khi việc coi thi ở các hội đồng thi hệ bổ túc còn chưa nghiêm, bà Đào “kinh doanh phao” cũng khấm khá ở mỗi kỳ thi. Kính thưa! Tới cỡ đó thì còn gì để mà “trồng” nữa đây! Một “con sâu” đã bỏ rầu nồi canh.

Coppy lại từ một bài viết của một người bạn.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

Entry for April 26, 2007 Sắp đến hè rồi. Khi xưa ta bé

Cái thời tụi mình học lớp 1 (ít ra cách đây cũng trên 25 năm rồi) thì chưa có chơi điện tử tới mức đột quị như bị giờ. Thời ấy, ngay cả những đứa ở chợ mỗi lần đi lao động vẫn khoái chơi cái trò “pháo tập tàng” - còn gọi là chơi “trái nổ” bằng đất sét. Thấy vậy chớ phải công phú lắm đó. Đặc biệt là chọn đất và trộn nước sao cho đất dẻo tới “độ”. nắn thành một trái tròn có vành ngoài - vành trong và đáy cân bằng….đặc biệt là miết đáy trái nổ sao cho láng, mịn và đều tay. Đứng lên gồng mình đập một cái… bốp. Tay nào có trái nổ “thủng đít’ lớn nhất thì có quyền lấy của những tay thua một miếng đất. Kết thúc cuộc chơi là thằng nào có nhiều đất thì ôm cục đất đó ‘vo đan’ phơi nắng để dành bắn giàn thun.

Một trò khác cực kỳ đã là lang thang đi bắt mấy con cào cào, châu chấu. Lựa tạng bằng nhau để chơi trò “lực sĩ đẩy cây”. Lấy cọng cỏ lông gà, xỏ hai cái đầu (chỗ hai mảnh giáp ở trên đầu hai con cào cào, châu chấu) cho hai thằng đẩy nhau. Để trên miếng giấy hoặc vẽ một vòng tròn. Bên nào bị văng ra khỏi vòng là thua. Con bồ cào (cào cào) đó thì bị tịch thu… cuoilon.gif xách về làm mồi câu cá rô.

Hôm thứ bảy rồi…đi chơi gặp mấy đứa nhỏ ở thị xã vác cần câu đi câu cá rô. Mình ghé lại chỉ tụi nó chơi cái trò này…bọn nhóc khoái hết biết. Hoá ra bị giờ dù có trò chơi điện tử nhưng mấy cái trò cũ rích của tụi mình hồi xưa vẫn còn giá trị

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2007

Một chuyện hơi vui vui

Híc. Chiều hôm nay đi làm dẹp được một cái bực mình của buổi sáng. Đơn giản là cô bé mà mình tưởng “một đi không trở lại” khỏi cái cơ quan này chiều nay đã ghé lại cơ quan và thông báo “em đang luyện thi cao học ở Cần Thơ. Về chơi vì ở trên kia buồn quá”. Một lý do thật đơn giản nhưng theo mình là hợp lý. Mình nhận ra rằng, dù trong một môi trường dù nó đã dành cho mình nhiều chuyện “vớ vẫn” nhưng khi quyết định rời ra xa nó thì lại nhớ. Vâng! Dù gì thì đó cũng là một phần trong cuộc sống của ta. Dù chỉ là chuyện “đã qua”. Đúng vậy không nhỉ?

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2007

Những khác biệt đáng chú ý giữa Bắc và Nam

Những khác biệt chủ yếu là về từ ngữ thôi. Mình lụm được ở forum soctrangon-line.net, không biết tác giả là ai nên thật thất lễ khi đăng lại và chỉnh sửa đôi chút cho đúng….dân “lai giống” nên vẫn nhớ một số từ “rặt bắc”.

Bắc than Gầy thì Nam bảo Ốm
Bắc cáo Ốm , Nam khai Bịnh hay Ðau
Bắc Cuốc Nhanh, Nam Ði Bộ Mau Mau
Bắc bảo Muộn thì Nam cho là Trễ

Nam mần Sơ Sơ Bắc nàm nấy nệ
Bắc Lệ trào Nam Chảy nước mắt ra
Bắc nói Úi Chà, Nam kêu Ui Da
Bắc bước vào kia, Nam Ði vô trỏng

Nam kêu Vạt Tre, Bắc là cái chõng
Nam Trả Treo, Bắc Lý Luận ngược xuôi
Nam biểu Vui Ghê, Bắc nói Buồn Cười
Bắc chỉ Thế Thôi, Nam là Vậy Ðó

Nam làm Giỏ Tre, Bắc đan cái Rọ
Nam Muỗng cà phê, Bắc gọi cái Thìa
Nam muỗng canh, Bắc gọi cái cùi dìa
Nam Ði Tuốt, thì Bắc lìa xa mãi (*)

Nam Nói Dai , Bắc cho là Lải Nhải
Nam kêu Xe Hơi, Bắc gọi Ô Tô
Nam xài Dù, thì Bắc lại dùng Ô
Nam Ði trốn , Bắc cho là Lánh Mặt

Nam la Hơi Mắc, Bắc là Khá Ðắt
Nam Mần Ăn, thì Bắc cũng Kinh Doanh
Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh
Nam biểu Từ Từ, Bắc khuyên Gượm lại

Nam Ngu ghê, còn Bắc là Quá Dại
Nam Sợ Ghê, Bắc thì Hãi Quá đi
Nam Nói Gì ? Bắc hỏi Dạ bảo chi
Nam kêu Trúng Lắm, Bắc bàn Chí Phải

Bắc gọi thích ghê, Nam kêu là khoái
Nam kêu hái Bắp, Bắc bảo vặt Ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam gọi bông Bụp, Bắc bảo là dâm bụt

Nam nói: mày đi ! Bắc rên: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo ! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !

Bắc nói tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc nói khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay.

Bắc nấu thịt cầy, Nam chê thịt chó.
Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi !

Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Bắc kéo xe lôi, xích lô Nam đạp
Bắc bảo cao to Nam cho là lớn

Ðùa mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt đã nhiều, Nam kêu là xạo
Nam thời mập bạo, Bắc bảo béo ghê
Bắc bảo sướng phê, Năm rên đã quá !

Bắc hay đi phá Bắc đả bằng gươm
Nam chọc bị lườm, kiếm Nam, Nam thọt.
Bắc ngồi bia bọt, Nam nhậu la-de
Bắc bùi bùi lạc rang, Nam thơm thơm đậu phộng

Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét “hổng chịu đèn”, Bắc vặn mình “em chả”
Bắc giấm chua “cái ả”, Nam bặm trợn “con kia”
Nam chửi “tên cà chua”, Bắc rủa “đồ phải gió”

Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ
Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt.