Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Độc đáo lạp xưởng tôm và …khô trâu Sóc Trăng



Nghề làm Lạp Xưởng vốn là nghề truyền thống đối với người Hoa ở Sóc Trăng. Những năm 80 của thế kỷ XX, Sóc Trăng đã có cả một Hợp tác xã chuyên làm mặt hàng này. Tuy nhiên để trở thành một thương hiệu có tiếng tăm trên thương trường thì phải đến năm 2003, khi Câu lạc bộ bánh pía-lạp xưởng Sóc Trăng được thành lập với 26 thành viên với những quy chuẩn về chất lượng thì mặt hàng lạp xưởng Sóc Trăng mới nổi tiếng trên thương trường.
Từ lạp xưởng đến lạp xưởng tôm

Lạp xưởng Sóc Trăng có nhiều chủng loại, nào là lạp xưởng tươi, lạp xưởng nạc và sau này là lạp xưởng tôm, một chủng loại thuộc dạng “cao cấp” và rất hút hàng trong những ngày tết. Lạp xưởng tuy có nhiều nhãn hiệu những tựu trung đều bắt nguồn từ lạp xưởng tươi với thành phần có tỷ lệ 50% nạc và 50% mỡ, sau công đoạn xay, phối trộn với gia vị, hương liệu được dồn vào trong ruột heo, thắt nõn tạo dáng và phơi khô. Đặc trưng của lạp xưởng là hương thơm của Mai Quế Lộ. lạp xưởng nạc thì tỷ lệ thay đổi với lượng nạc chiếm từ 70% trở lên. Từ những sản phẩm tươi chỉ để được vài tuần sau khi xuất xưởng, các loại lạp xưởng được sấy khô trong lò sấy với độ ẩm chỉ còn 10%, sau đó đóng dói trong bao nylon được hút chân không nên thời gian bảo quản kéo dài hơn, đặc biệt là khi đi vào các siêu thị.
Anh Trần Kiến Quốc, chủ tịch CLB bánh pía, lạp xưởng Sóc Trăng bật mí cùng chúng tôi về lạp xưởng tôm như sau:
-Thật ra mặt hàng này đã có từ trước năm 1980, nhưng lúc ấy thì con tôm hầu như đều dành cho xuất khẩu nên các lò chỉ làm để làm quà biếu và dùng trong gia đình. Sau đổi mới, đời sống kinh tế được nâng lên…con tôm không còn khó kiếm và nhu cầu “thưởng thức” của người tiêu dùng cũng cao hơn nên lạp xưởng tôm được các chủ lò đưa ra thị trường.
Thành phần của lạp xưởng tôm khá phù hợp với người ăn kiêng khi tôm nõn chiếm tới 50%, thịt nạc 30% và mỡ chỉ còn 20%. Khúc lạp xưởng cũng nhỏ hơn, thanh mảnh hơn. Nhưng quan trọng hơn cả là màu sắc của lạp xưởng tôm trong hơn các loại lạp xưởng khác, hương vị vẫn mang hương mai quế lộ nhưng vị tôm vẫn đậm và ít ngậy hơn. Mặc dù giá tôm so với thịt heo đắt gấp 2, gấp 3 lần tuỷ theo mùa nhưng giá lạp xưởng tôm cũng chỉ đắt hơn các loại khác từ 20 đến 25% tuỳ theo nhãn hiệu. Những nhãn hiệu lạp xưởng, lạp xưởng tôm thuộc hàng “chiếu trên” ở Sóc Trăng hiện tại có thể kể là: Quảng Hưng, Quảng Trân, Tân Huê Viên, Công lập Thành, Mỹ Trân….Mùa tết này thì lạp xưởng tôm đang trong tình trạng “cháy” hàng, cung không đủ cầu vì nguyên liệu sản xuất chính là tôm đang khan hiếm. Hiện tại, giá lạp xưởng tôm khoảng từ 135-140 ngàn đồng/ký, lạp xưởng nạc trên 110.000đ/ký.
Hết năm trâu…kể chuyện khô trâu
Khoảng 4-5 năm nay, khách đến Sóc Trăng thường được đãi món đặc sản của đất Thạnh Trị (Sóc Trăng) là khô trâu. Khô trâu Thạnh Trị được chế biến theo kiểu cổ điển của “xứ cầm trâu”. Hai tiệm bán khô trâu nổi tiếng ở thị trấn Phú Lộc (Thạnh Trị) là tiệm Sáu Sành và tiệm bà Sùng. Thịt trâu bắp được lát mỏng miến lớn hơn bàn tay, gia vị ướp chính là sả bằm và muối tuỳ theo khẩu vị của mỗi chủ lò. Ướp ít nhất nửa ngày cho ngấm, thịt được đem phơi hoặc sấy trong lò. Miếng khô trâu lúc này mỏng tanh, vuông vức và thơm vị sả và mùi thịt trâu đặc trưng. Vì trâu thuộc loại “mình nước” nên phải cần đến hơn 4 kg thịt tươi mới có được 1kg thịt khô. Cũng chính vậy mà 1kg khô trâu hiện tại có giá tới 580.000đồng mà muốn mua phải đặt trước tết hàng tháng mới có hàng.

Ăn khô trâu tất nhiên là nướng nhưng nướng như thế nào là điều quan trọng nhất để có miếng khô trâu thơm lừng. Trước tiên, miếng khô trâu được ngâm nước khoảng 5 phút, sau đó đặt lên vỉ nước trên lửa ngọn của một dĩa cồn. Trở đều khi miếng khô nổ lách tách, chín đều cả hai mặt và trở màu trắng và lên hương là có miếng khô trâu ngon nhất. Miếng khô vừa nướng vẫn còn nóng hổi, gia chủ cuộn tròn lại như quấn một tấm giấy, sau đó xoắn chắc lại như kiểu “vắt khăn” lau mặt. Buông tay ra là miếng khô trâu tự nở bung đều…xé một miếng nhỏ, chấm nước mắm me hoặc ăn không cần chấm vẫn ngon. Thịt trâu vốn lành, khô trâu cũng vậy. Ăn trừ cơm cũng chả sao, món này đặc biệt “bắt” khi nhắm với bia kèm theo dĩa dưa món nho nhỏ.
Nói chuyện ngâm nước trước khi nướng miếng khô trâu thì người viết cũng cần thấy cung cấp luôn kiểu chế biến lạp xưởng để ăn sao cho ngon, miếng lạp xưởng mềm, thơm và chín đều. Vì được rút khô để bảo quản được lâu nên miếng lạp xưởng sẽ rất cứng nếu ta chế biến không đúng cách. Với người Hoa Sóc Trăng, có 2 kiểu chế biến lạp xưởng được cho “ngon nhất” là …hấp và “chiên nước”?! Hấp thì chỉ cần đơi cho nồi cơm sôi vừa ráo nước, thả vài khúc lạp xưởng và trong dĩa hoặc chén, để vào nồi cơm. Cơm chín là đã xong món lạp xưởng hấp. Còn chiên nước? Dùng một chảo nhỏ để những khúc lạp xưởng vào, đổ nước vào sâm sấp vừa ngập khoảng phân nửa. Lên lửa…nước sôi thì dùng đũa ‘lăn đều” những khúc lạp xưởng cho đến khi ráo sạch nước trong chảo. Nhớ bớt lửa ở giai đoạn cuối. Khúc lạp xưởng “chiên nước” sau khi cắt khoanh ăn mềm, dịu nhưng hương vị vẫn giữ nguyên.
Cả hai món đặc sản đất Sóc Trăng này dùng vào ngày tết tuy không chiếm nhiều “diện tích” nhưng chắc chắn, bữa tiệc cuối năm sẽ đậm đà và để lại hương vị khó quên trước khi kết thúc năm sửu./.

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

Cá bông lau

Hầu như vào mùa nào cũng vậy, khi khách đến các tỉnh miền tây và vào quán ăn thì thường được giới thiệu 2 món đặc sản được chế biến từ cùng một loại cá, đó là: cá bông lau kho tộ và..canh chua bần nấu cá bông lau! Cá bông lau gần giống con cá tra nhưng nhìn kỹ, ta sẽ phân biệt được ngay bởi vì đuôi của cá bông lau cá điểm vàng hình tam giác, miệng cá bông lau có 2 cọng râu được dấu kín. Thịt của cá bông lau thì ngon hơn thịt cá tra, cá basa hay cá ngát nhiều vì sớ thịt trắng, ngọt và có mùi thơm đặc trưng. Tùy theo mùa mà giá cá bông lau dao động từ 50.000đ đến 80.000đ/kg. Mùa này đang là mùa cao giá vì đã hết mùa câu cá bông lau. (Thật ra câu vẫn có những được rất ít). Những người sinh sống bằng nghề câu cá bông lau trên sông Tiền, sông Hậu thì dùng câu viền, một giàn câu có từ 100 đến hơn 200 lưỡi câu, còn những tay câu tài tử thì đánh bằng cần câu, thú vị hơn nhiều. Dân câu Nam Bộ (cần thủ) vẫn truyền tai nhau "câu thiệu" - "phi bông lau bất thành cần thủ". Muốn đem được một chú cá bông lau lên bờ với cần câu máy cũng khá vất vả...nhưng đây mới chính là cái thú của các cần thủ khi đi đánh bông lau. Với dân câu, nếu chưa "lên" được con bông lau nào thì cũng mới chỉ vào dạng "cần thủ tập sự".

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Tớ bị dọa..đâm chết


Chuyện là như thế này. Hic... ngày 28/6 (chủ nhật) tớ và mai Xuân Trường ở Báo Sóc Trăng kéo nhau đi săn con địa sâm. Con này ngoài Bắc gọi là con sá sùng. Khổ một cái là cái thứ này nó chỉ sống ở trong mấy gốc cây mấm, cây đước ở rừng ven biển nên người đi đào nó thì hiển nhiên là phải đào luôn cả cái gốc cây. Chưa hết...trong rừng thì vướng víu nên họ chặt luôn cả cây con cho nó tiện...khỏi vướng, mấy bữa sau cây héo thì vào kéo về luôn làm củi, khỏi sợ kiểm lâm bắt. Ặc..chết cha mấy chú kiểm lâm luôn vì nếu không bắt tận tay họ chặt cây rừng thì làm sao mà xử lý, còn họ đào bới bắt địa sâm thì...chưa có văn bản nào cấm cả, mà con này cũng đâu có tên trong danh sách động vật hoang dã cần phải...bảo vệ?
Mà đào bới bằng cuốc thì chậm và..xưa rồi diễm. Tụi mình chứng kiến mấy tay bên Trà Vinh mà sang Sóc Trăng đào bằng..cây xà-beng nghề mới hãi. Cây xà-beng được làm bằng cây sắt vuông 2 cạnh, mài sắc, tra vào cán tre tròn. Cứ "bực" một cái vào gốc cây rồi xeo lên là một ề đất bự tổ chảng, tha hồ mà bươi. Mà cái thằng xà-beng này lợi hại ở chỗ...không ngán gốc cây, rễ cây nào cả...lớn nhỏ gì nó cũng cho đi tuốt. Nhiều mảng rừng mắm sau 1 ngày bị....đào bới cứ như là sau một trận oanh tạc của không quân Mỹ xuống I-rắc vậy.
Rảo trong rừng với băng đào địa sâm...đã vừa đủ tư liệu, vừa sợ ong chích và...sẵn đã lội ra tới bãi biển rồi, vậy là 2 đứa xuống luôn bãi nghêu giống Trà Sết.
Khoảng 12h14’, vừa mới ló ra tới gần bãi cào nghêu, đang loay hoay vừa chụp ảnh, vừa quay phim bổ chợt nghe tiếng quá: "ai cho mấy ông chụp hình, quay phim ở đây"? A...tay anh chị nào gớm nhỉ? Ra biển rồi...lội vào ít nhất 2 cây số, mà lỡ nó có đánh cho thì..chạy cũng hụt hơi vì mé trong là mé bùn nên xuống giọng "Bạn ơi. Tụi tui đi dục lịch. Mà ở đây là bãi biển công cộng. Không có bảng cấm chụp ảnh, quay phim”? Hắn tỉnh bơ "ĐM. Đây chỗ của người ta làm ăn. ĐM ngày mai mà tao thấy có lên đài, lên báo tao lên tới nơi tao đâm chết 2 thằng mày". Ặc...Nói xong hắn xông thẳng vào ống kính máy quay phim và máy chụp ảnh. Vụ này căng rồi. Vừa nhanh tay cất máy vào túi, vừa chuẩn bị..."sáng luôn"...thì Xuân Trường lên tiếng. ông khùng quá..tui tụi đã nói là đi du lịch, thấy biển đẹp thì ra chụp hình, quay phim về làm kỷ niệm chớ ai phá chuyện làm ăn của ông hồi nào"?
Vậy là hắn quay sang "trương phi" với Xuân Trường. Tay hắn lúc này thọc vào túi quần móc ra con dao nhọn và cầm lo le trên tay...Ặc. nguy hiểm roài..."chuồn thôi". Nguyên nhân tại sao bị đâm nhỉ? Thôi thì trích ra một đoạn bản tin đăng trên báo Sóc Trăng số ra ngày 30/6 vậy: " Đây là bãi nghêu giống có từ khá lâu và hiện nay vẫn chưa được quản lý và khai thác tốt. Người dân địa phương vào khai thác tự do và bán lại với giá do đầu nậu quy định. Thực chất kẻ hăm dọa và cản trở 2 phóng viên tác nghiệp cũng chỉ là kẻ làm thuê cho một đầu nậu thu mua nghêu giống nào đó ở khu vực này". Ặc...nếu như bãi nghêu này được quản lý theo kiểu HTX, ngheu giống được kiểm soát luôn về giá cả thu mua thì các đầu nậu ..."hết đường" làm giá và bóp cổ dân nghèo. Vậy thì nó ..."đòi đâm" là phải.

Túm lại: nghề phóng viên là một nghề nguy hiểm
. Tòa soạn nếu có cử phóng viên đi điều tra những vu tương tự như vụ này thì nên cử..."Mỹ Nhân Ngư"??? Bởi vì nếu có bị hăm dọa thì nhào xuống biển và...bơi đi luôn.

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009

Câu cá nào!

Đã lâu không bổ sung gì vào nhà của mình. Cũng tại vì bận..đi câu quá. Thôi thì mang mấy đoạn phim và ảnh đi câu lên luôn. Khỏi mất công viết cho mệt.

Trời tối quá và bận chụp ảnh nên không có phim lên cá. Hơi tiếc một chút.

Còn đây là kho ảnh câu cá của mình.

http://my.opera.com/caucasoctrang/albums/show.dml?id=797053

http://my.opera.com/caucasoctrang/albums/show.dml?id=800164

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009

Viết nhân chuyện “Từ bài văn điểm 4..”.


Tôi đã đọc bài tập làm văn bị điểm 4 của một em học sinh được đăng trên báo Lao Động. Bài văn này thật giàu cảm xúc, những suy nghĩ của một học trò lớp 4 như vậy thật đẹp về tình thương, tình yêu dành cho những người thân của mình.
Nhân đây cũng xin kể thêm một chuyện về “văn mẫu” hay chuyện “biến học sinh thành những con vẹt”. Số là khi con gái đầu của tôi cũng lớp 4, cô giáo cho một đề bài về nhà, yêu cầu tả con chó ở nhà em, kèm theo đó là một bài văn mẫu được photo mỗi đứa mua lại với giá 500đ (. Con tôi hỏi mẹ nó, mẹ nó chỉ qua tôi. Tôi hướng dẫn con làm dàn bài, cố gắng hướng cảm xúc của con về những gì mà con có thể cảm nhận được…Bài của cháu sau khi làm xong tôi xem lại và khá hài lòng. Buổi chiều hai hôm sau con đi học về phụng phịu trách tôi: “Cô cho có 4 điểm”? Tôi xem bài thấy cô giáo phê “bài làm không đủ ý, sai hướng dẫn của giáo viên”.
Tôi xem lại bài văn mẫu…bài văn được viết theo kiểu miêu tả khá gượng ép: “Nhà em có nuôi một con Mi-nô, tai nó hơi cụp xuống nhưng rất thính. Lông nó màu đen pha những vệt trắng nên ba em đặt tên cho nó là con vá.v.v.”. Cháu giải thích: bạn nào chỉ cần thay tên con chó từ con vá sang con Mi-nô, Mi-na hay gì gì đó là được từ 7 đến 8 điểm. Còn bài văn của con tôi không đi theo kiểu dàn ý như vậy nên bị cho là lạc đề, không đủ ý, sai hướng dẫn. Tôi nhận ra là: vì con chó nhà tôi là chó Phú Quốc nên tai nó không thể cụp xuống; lông nó đen tuyền nên nó là con chó mực chứ không thể là con chó vá, đặc biệt nhất là hàng xoáy trên sống lưng của nó và bốn chân đều có màng bơi như chân của loài “thú mỏ vịt” vậy…quan trọng hơn cả là nó rất khoái tắm dưới mương và bươi đất làm hang. Chính nó đã bới tung 2 chậu cảnh mà tôi cưng.v.v.Những chuyện này con tôi đều miêu tả lại với chính cảm xúc của nó, cũng như cả khi tôi cầm roi vụt cho con mực mấy cái khiến cháu khóc vì “em mực bị đánh đòn”.
Chuyện hài hước nhất ở đây là chính từ cái đề bài này. Khi thi học kỳ 1, đề môn văn lớp 4 ra như sau: “Em hãy miêu tả ông nội thân yêu của em”. Có một đứa học trò trong lớp đã miêu tả về “ông Nội” của nó như sau: “Nhà em có nuôi một ông nội. Tóc của ông nội em đen tuyền. Ông em rất thương em. Mỗi khi em đi học về là ông em nhảy cẫng 4 chân và ôm lấy em…”.v.v. Tôi không bình luận về số điểm của bài văn này mà chỉ khẳng định “Đây là một bài văn có thật”.
Năm nay, con gái tôi đã học lớp 9. Cách dạy văn…và không chỉ riêng môn văn vẫn là cách giảng dạy sơ cứng, dạy các em như dạy những con vẹt. Tôi vẫn nhớ những năm học cấp 1, cấp 2, cấp 3 của cái thời tôi đi học. Đó là thời chưa có “cải cách giáo dục” như bây giờ. Giờ học văn, học sử, học địa lý của chúng tôi rất thoải mái và vui vẻ vì các thầy cô luôn bắt chúng tôi động não, những chi tiết về địa lý, lịch sử thường được gắn với một câu chuyện kể dễ nhớ…khi thì vui nhộn, khi thì là một giai thoại hài hước.v.v.

Tóm lại, nếu vẫn giữ nguyên kiểu dạy văn như hiện nay với tràn lan những bài văn mẫu thì không sớm thì muộn, chúng ta sẽ có một loạt những “con vẹt” chỉ biết nhai lại những mà người khác đã..gán vào miệng chúng.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Của nợ thời xăng dầu tăng giá

Hai thằng ăn trộm gặp nhau, cả hai cùng khoe thành tích. A : Tao vừa ăn trộm được con xe tay ga xịn lắm. B : - Đồ ngu, cái xe đạp điện bên cạnh thì không lấy, lấy cái của nợ này tiền đâu mà đổ xăng hả?
Giời ạ!
10 h hôm qua đang lang thang thì gặp cái tin xăng dầu lên giá. Muốn xỉu. Về xin tiền V..để mua xe đạp thì “mụ” nói:- Hết tiền roài. Thôi đi bộ cho khỏe người. Vừa không tốn tiền mua xe đạp.
Rõ chán. Nhưng mà biết đâu mình cưỡi xe đạp đi công tác lòng vòng lại hay ho nhỉ. Nhân danh những người bảo vệ môi trường, nhân danh những người đi tiên phong trong phong trào bảo vệ tầng “Ô-zôn”???

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2008

Cấm vận nhé…


Một ông chồng có chuyến công tác gần 1 tháng ở miền nam ra Hà Nội. Chị vốn biết tính tình của chồng mình nên hôm chuẩn bị hành lý cho anh lên đường, chị cất vào trong cái túi nhỏ bên giỏ quần áo 2 hộp…OK.
Khi kiểm sóat xem còn thiếu thứ gì cho chuyến đi hay không thì anh phát hiện ra 2 cái …hộp “tế nhị”. Anh nhăn mặt:
- Em cứ làm như anh là một người không đứng đắn. Bạ đâu đáp đấy…
- Thôi. Cho chắc ăn. Chỉ cần anh tuân thủ đúng theo hướng dẫn trên mấy cái thông điệp phòng chống “Ết” dùm em là mừng lắm rồi.
Anh nhăn mặt lầm bầm: “đi thì cũng còn khối thằng ở chung nữa. Ai mà làm ăn “sống nhăn” vậy???
Đấy là một chuyến đi tập huấn ở một dự án tầm cỡ “Quốc gia” do một tổ chức phi chính phủ tài trợ nên các chi phí ăn ở, tiền sinh họat phí năm ấy (1994)vào khỏang 36 USD/ngày ở Hà Nội. Tất cả được tính ra tiền Việt và phát luôn cho các học viên rồi sau đó…tùy nghi di tản mặc dù ban tổ chức cũng đã giới thiệu những nhà nghỉ, khách sạn cho các học viên. Anh và 6 tay “anh hai” khác thông qua một “thổ địa Hà thành” thuê 3 phòng ở một khu nhà khách của một cơ quan bộ gần chỗ học tập để tiện đi lại. Ở đấy cũng gần chợ Âm Phủ, bán thịt chó làm sẵn khá ngon (theo nhận xét của các anh Hai).
Ăn cơm trưa thì cứ việc ra quán bụi, khi ấy chỉ 4.000 đồng là một bữa ra trò, muốn ăn gì thỉ cứ chỉ tay và còn được thêm một vại bia tươi. Ông “thổ địa” lâu lậu lại bày một trò vui vào buổi tối tỉ như: bánh tôm hồ tây, thịt chó Nhật Tân, chả cá lã vọng…và…hát thi Karaokê chấm giả “bàn tay vàng” chẳng hạn. Các anh Hai thật vô tư vì…cái đống tiền được cấp ngang hông hơi “bị to”. Nhưng thay vì như các chị đi mua vàng đeo ở tay thì các anh mình cứ việc vui vẻ…là lá la la…
Tất nhiên trong số này không thể vắng mặt anh vì tính anh cũng khá…ham vui. “Ai kêu tui đó. Không ai kêu thì tui tự phạt một ly”..Híc. Lửa gần rơm lâu ngày thế nào cũng hỏa họan, chưa tính đến những em gái “thơm như múi mít - mát như trăng rằm” nâng khăn, đưa ly hòa giọng cùng câu “Dạ cổ hòai làng”. Hỏi ai mà không chết. Và trước khi “chết”, anh vẫn luôn nhớ lời vợ dặn dò.Đặc biệt là cái đận đi thực tế ở TP.Thái Nguyên, lên Võ Nhai ăn thịt rừng, về lại TP uống bia với “đặc sản” của xứ rừng núi.
Sau 24 ngày thì khóa tập huấn cũng kết thúc.Trước khi xách bị bòng lên máy bay. Anh tạt ngang một tiệm bán thuốc tây mua bù lại một hộp OK (vì anh đã lỡ xài hết vài cái).
Sau khi mở những túi quà mà anh mang về và dọn mớ quần áo “bùi nhùi như giẻ” thì chị kiểm tra lại cái ngăn đựng 2 cái hộp. Anh hí hửng “nghiêm túc. Đúng chưa”? Một gáo nước lạnh chị dội thẳng vào đầu làm anh ngẩn ngơ: “cấm vận 6 tháng. Sau đó chừng nào mang cái giấy chứng nhận của trung tâm y tế dự phòng về đây thì tính tiếp”. Anh gân cổ cãi “anh thề với em là anh luôn luôn nghiêm túc”. Chĩ bĩu môi “Thôi đi cha. Tánh cha tui rành quá mà. Đừng cãi nữa”.
Mãi sau này khi đã giảng hòa thì anh mới biết mình bị một vố đau “như họan”. cái dấu chị làm trên 2 cái hộp ấy đúng là anh không thể nào biết khi chị chưa nói ra. Anh mua thử một hộp về làm thử. Mở vỏ hộp ra cho khéo, 10 “cái túi an tòan” được bọ trong giấy kẽm đính với nhau thành một khối vuông. Chị lấy cái kim may tay đâm một lỗ thẳng xuyên qua góc bìa, ngay chỗ đấy có một hàng chữ ghi nhãn nhà sản xuất và cái kim lại đây ngay giữa chữ O. Sau đó lấy tay bọp nhẹ lại cho thẳng góc. Cái dấu hiệu ấy thì đúng là “ai làm nấy biết”.
Sau lần ấy. Anh “tự nhiên” đứng đắn hẳn và luôn tỏ ra cảnh giác trước bất cứ lời mời gọi “đảm bảo” nào từ bất kỳ ai.