Thứ Năm, 26 tháng 4, 2007

Entry for April 26, 2007 Sắp đến hè rồi. Khi xưa ta bé

Cái thời tụi mình học lớp 1 (ít ra cách đây cũng trên 25 năm rồi) thì chưa có chơi điện tử tới mức đột quị như bị giờ. Thời ấy, ngay cả những đứa ở chợ mỗi lần đi lao động vẫn khoái chơi cái trò “pháo tập tàng” - còn gọi là chơi “trái nổ” bằng đất sét. Thấy vậy chớ phải công phú lắm đó. Đặc biệt là chọn đất và trộn nước sao cho đất dẻo tới “độ”. nắn thành một trái tròn có vành ngoài - vành trong và đáy cân bằng….đặc biệt là miết đáy trái nổ sao cho láng, mịn và đều tay. Đứng lên gồng mình đập một cái… bốp. Tay nào có trái nổ “thủng đít’ lớn nhất thì có quyền lấy của những tay thua một miếng đất. Kết thúc cuộc chơi là thằng nào có nhiều đất thì ôm cục đất đó ‘vo đan’ phơi nắng để dành bắn giàn thun.

Một trò khác cực kỳ đã là lang thang đi bắt mấy con cào cào, châu chấu. Lựa tạng bằng nhau để chơi trò “lực sĩ đẩy cây”. Lấy cọng cỏ lông gà, xỏ hai cái đầu (chỗ hai mảnh giáp ở trên đầu hai con cào cào, châu chấu) cho hai thằng đẩy nhau. Để trên miếng giấy hoặc vẽ một vòng tròn. Bên nào bị văng ra khỏi vòng là thua. Con bồ cào (cào cào) đó thì bị tịch thu… cuoilon.gif xách về làm mồi câu cá rô.

Hôm thứ bảy rồi…đi chơi gặp mấy đứa nhỏ ở thị xã vác cần câu đi câu cá rô. Mình ghé lại chỉ tụi nó chơi cái trò này…bọn nhóc khoái hết biết. Hoá ra bị giờ dù có trò chơi điện tử nhưng mấy cái trò cũ rích của tụi mình hồi xưa vẫn còn giá trị

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2007

Một chuyện hơi vui vui

Híc. Chiều hôm nay đi làm dẹp được một cái bực mình của buổi sáng. Đơn giản là cô bé mà mình tưởng “một đi không trở lại” khỏi cái cơ quan này chiều nay đã ghé lại cơ quan và thông báo “em đang luyện thi cao học ở Cần Thơ. Về chơi vì ở trên kia buồn quá”. Một lý do thật đơn giản nhưng theo mình là hợp lý. Mình nhận ra rằng, dù trong một môi trường dù nó đã dành cho mình nhiều chuyện “vớ vẫn” nhưng khi quyết định rời ra xa nó thì lại nhớ. Vâng! Dù gì thì đó cũng là một phần trong cuộc sống của ta. Dù chỉ là chuyện “đã qua”. Đúng vậy không nhỉ?

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2007

Những khác biệt đáng chú ý giữa Bắc và Nam

Những khác biệt chủ yếu là về từ ngữ thôi. Mình lụm được ở forum soctrangon-line.net, không biết tác giả là ai nên thật thất lễ khi đăng lại và chỉnh sửa đôi chút cho đúng….dân “lai giống” nên vẫn nhớ một số từ “rặt bắc”.

Bắc than Gầy thì Nam bảo Ốm
Bắc cáo Ốm , Nam khai Bịnh hay Ðau
Bắc Cuốc Nhanh, Nam Ði Bộ Mau Mau
Bắc bảo Muộn thì Nam cho là Trễ

Nam mần Sơ Sơ Bắc nàm nấy nệ
Bắc Lệ trào Nam Chảy nước mắt ra
Bắc nói Úi Chà, Nam kêu Ui Da
Bắc bước vào kia, Nam Ði vô trỏng

Nam kêu Vạt Tre, Bắc là cái chõng
Nam Trả Treo, Bắc Lý Luận ngược xuôi
Nam biểu Vui Ghê, Bắc nói Buồn Cười
Bắc chỉ Thế Thôi, Nam là Vậy Ðó

Nam làm Giỏ Tre, Bắc đan cái Rọ
Nam Muỗng cà phê, Bắc gọi cái Thìa
Nam muỗng canh, Bắc gọi cái cùi dìa
Nam Ði Tuốt, thì Bắc lìa xa mãi (*)

Nam Nói Dai , Bắc cho là Lải Nhải
Nam kêu Xe Hơi, Bắc gọi Ô Tô
Nam xài Dù, thì Bắc lại dùng Ô
Nam Ði trốn , Bắc cho là Lánh Mặt

Nam la Hơi Mắc, Bắc là Khá Ðắt
Nam Mần Ăn, thì Bắc cũng Kinh Doanh
Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh
Nam biểu Từ Từ, Bắc khuyên Gượm lại

Nam Ngu ghê, còn Bắc là Quá Dại
Nam Sợ Ghê, Bắc thì Hãi Quá đi
Nam Nói Gì ? Bắc hỏi Dạ bảo chi
Nam kêu Trúng Lắm, Bắc bàn Chí Phải

Bắc gọi thích ghê, Nam kêu là khoái
Nam kêu hái Bắp, Bắc bảo vặt Ngô
Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp
Nam gọi bông Bụp, Bắc bảo là dâm bụt

Nam nói: mày đi ! Bắc rên: cút xéo.
Bắc bảo: cứ véo ! Nam: ngắt nó đi.
Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói
Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !

Bắc nói tiền đồn, Nam kêu chòi gác
Bắc nói khoác lác, Nam bảo xạo ke
Mưa đến Nam che, gió ngang Bắc chắn
Bắc khen giỏi mắng, Nam nói chửi hay.

Bắc nấu thịt cầy, Nam chê thịt chó.
Bắc vén búi tó, Nam bới tóc lên
Anh Cả Bắc quên, anh Hai Nam lú
Nam: ăn đi chú, Bắc: mời anh xơi !

Bắc mới tập bơi, Nam thời đi lội
Bắc đi phó hội, Nam tới chia vui
Bắc kéo xe lôi, xích lô Nam đạp
Bắc bảo cao to Nam cho là lớn

Ðùa mà không thật, Bắc bảo là điêu
Giỡn hớt đã nhiều, Nam kêu là xạo
Nam thời mập bạo, Bắc bảo béo ghê
Bắc bảo sướng phê, Năm rên đã quá !

Bắc hay đi phá Bắc đả bằng gươm
Nam chọc bị lườm, kiếm Nam, Nam thọt.
Bắc ngồi bia bọt, Nam nhậu la-de
Bắc bùi bùi lạc rang, Nam thơm thơm đậu phộng

Nam tròm trèm ăn vụng, Bắc len lén ăn vèn
Nam toe toét “hổng chịu đèn”, Bắc vặn mình “em chả”
Bắc giấm chua “cái ả”, Nam bặm trợn “con kia”
Nam chửi “tên cà chua”, Bắc rủa “đồ phải gió”

Nam nhậu nhẹt thịt chó, Bắc đánh chén cầy tơ
Bắc vờ vịt lá mơ, Nam thẳng thừng lá thúi địt.

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2006

Các em đã tiến bộ lắm rồi. November 05, 2006

Híc. Mùa loễ hội Ooc-om-bock năm nay mấy em đã biết ăn mặc ra phết. Ngoại trừ mấy em đi diễn thì mặc trang phục dân tộc truyền thống. còn mấy em đi chơi thì cũng “hip hop” ra trò.Cả bù vài năm trước cái mô-den áo trắng-kính đen đeo sề sệ, dày mõm nghóe to đùng trong hai ngày đi chơi. Tới chừng về thì đi chân đất vì đã bán hết đẻ lấy tiền về xe. Mà năm nay đường xá làm ngon lành nên xe honda các em mang lên cũng nhiều khiếp.Nhưng nhìn chung các em vẫn thích màu chói. hì..hì…
Làm hại mấy thằng giữ xe chém đẹp. Mình cũng bị vậ lây khi gửi xe nó chém tới 10.000đ. Thằng oắt giữ xe bảo “một năm có một đêm mà chú”. híc..híc. Dã man. Chẳng có văn hóa-văn mình tẹo nào cả. Biết sao được. Nghề của nó mà.

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2006

Sắp đua ghe Ngo rồi nhé


hé..hé….Vậy là chỉ còn non một tuần nữa là lại được đi chơi hội Ooc-on-bock nhé. Ngày hội của các anh - các chị có nước da đen và “chịu chơi”. Cả năm đi chơi có một lần mà. Chừng nào hết tiền thì mới về. Đã đi là đi hết cả đêm luôn. Nhớ bài dân ca Kh’mer đua ghe Ngo mà nhà biên khảo Trần Văn Bổn đã chép lại. “Một công - một cắc cũng lấy luôn đi đua ghe….”. Ái chà. Ngày thường một công làm cỏ là 2 đồng…vô mùa đua ghe Ngo, lấy tiền trước để đi chơi thì mấy ông “bóp cổ” xuống còn một cắc cũng lấy để đi chơi luôn. Vậy ra mới biết. Đây cũng là mùa làm ăn của mấy bác “chệt rẫy” ở chen trong các phum, sóc. Hè…muốn làm giàu thì lủi vô đây sống coi bộ được à nhen….:-))

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2006

Đi xem đua ghe ghe Ngo


Những truyền thuyết và những chuyện ít người biết quanh lễ hội “Ooc-om-boc”

L hi Oóc – om – bóc, đua ghe Ngo ở Sóc Trăng năm nay s được t chc ti TX.Sóc Trăng, đon Sung Dinh trong hai ngày 4 và 5/11/2006. Ngày 4/11 s là cuc đua vòng loi ca các đội ghe Ngo n trong tnh. Ngày 5/11, chung kết đua ghe Ngo n và các ghe Ngo nam s chính thc tranh tài.

Lễ hội này chắc chắn rằng đã có nhiều người biết và đã đến chơi hội. Nhưng cũng có không ít chuyện mà ít người biết. Đầu tiên là “Lễ cúng Trăng”!?

Quanh lễ Cúng Trăng

Với người Khmer mặt trăng là một vị thần điều tiết và có ảnh hưởng lớn đến mùa màng. Để tưởng nhớ công ơn, vào dịp thu hoạch hoa màu họ làm lễ cúng trăng và được tổ chức thống nhất vào đúng đêm rằm tháng 10 tại khuôn viên chùa và cũng có thể ở nhà hoặc nhiều nhà cùng tập trung dâng lễ tại nơi rộng rãi, nhìn trọn vẹn được cả bầu trời đêm trăng rằm.

Thức cúng đặc biệt không thể thiếu trong lễ này là cốm dẹp, được quết từ lúa nếp. Trước lễ cả tháng nhà nhà đã lo chuẩn bị làm cốm dẹp. Các thiếu nữ, các bà chị ra ruộng nếp lựa từng bông lúa vừa chín tới, sau công đoạn rang sơ cho hạt lúa vừa “dẻo mình” nhưng không nổ hạt, các mẻ nếp được cho vào cối giã vừa tay làm hạt cốm trở nên dẹp mình và tróc vỏ trấu. Hình thức của cốm dẹp, cách làm gần giống như cách làm “Cốm vòng” ở ngoài đất bắc.

Lễ cúng trăng còn liên quan đến câu chuyện ngụ ngôn “Con thỏ và mặt trăng”. Xưa kia, thỏ từng là một kiếp hoá thân của Đức Phật sống bên bờ sông Hằng. Một hôm, thần Sakah xuống trần giả làm người ăn xin để thử lòng thỏ, không có gì làm phước, thỏ đốt lên đống lửa nhảy vào và nói “Mời người dùng thịt này”. Lửa bỗng tắt ngấm và người ăn xin biến mất, thần Sakah hiện ra khen ngợi lòng hy sinh cao đẹp của thỏ và vẽ hình thỏ lên mặt trăng. Vì vậy, lễ cúng trăng còn để tưởng nhớ đến tiền kiếp của Phật Thích ca.

Đêm rằm 14..ngay khi trăng vừa lên là các gia đình bắt đầu lễ cúng tạ thần. Bắt đầu lễ, sau lời khấn nguyện thành kính của gia chủ dâng lên thần những sản vật, đặc biệt không thể thiếu được cốm dẹp. Kết thúc lễ, một vị lão niên có uy tín trong nhà hốt một nắm cốm dẹp thật nhiều và “Oóc” (đút, nhét) vào miệng những đứa trẻ để chúng “om-bóc” (nuốt cốm). Khi bọn trẻ đang cố gắng nuốt thì cụ già sẽ hỏi xem đứa trẻ có ước muốn gì trong năm tới. Họ tin rằng, lời ước này sẽ được chuyển đến Thần Mặt trăng và lời ước này sẽ trở thành hiện thực.

..Và chiếc ghe Ngo

Chiếc ghe Ngo không chỉ là vật dụng sinh hoạt văn hoá được chế tạo, bảo quản ở trong chùa của từng phum, sóc… nó còn là một hình ảnh đại diện cho phum sóc của mình, biểu tượng của sự ấm no, sung túc…chính vậy mà tính chất của cuộc đua luôn hết sức quyết liệt. Lịch sử đua Ghe Ngo không bao giờ nghe thấy từ “bán độ”. Các ghe đua tới tự bắt cặp (cáp độ) đua từng đôi, từng đôi. Theo thông lệ, khi xuất phát hai chiếc ghe không ở lằn mức nào nhứt định. Sông quá rộng. Hai bên cứ bơi chầm chậm lấy trớn tới. Hai chiếc ghe cứ “so cựa” với nhau như vậy. Chỉ đến khi hai vị chỉ huy nhìn nhau đồng ý đua thì mới bắt đầu cuộc đua. Các cặp đua với nhau hoặc mạnh hơn thì có thể chấp “kèo”. ở cuộc đua năm 2002 tổ chức tại Kiên Giang nhân lễ hội dân tộc, đội trưởng đội “Xẻo Me” đã chấp kèo, bơi qua mặt rồi lơi nhịp chờ ghe kia lên ngang bằng, chỉ “rút” vào 200m cuối, ai dè đua ở biển không giống trong sông nên ghe “Xẻo Me” thua cuộc. Khi đua, các ghe còn “so kè” đường nước, đặc biệt là kỵ nhất chuyện trước khi đua, ghe của đối thủ đụng mũi vào lườn ghe mình vì sợ đối phương “ếm bùa”, ghe khi đua có thể gãy làm đôi. Cũng ngày xưa, khi hai ghe đang đua nhưng nếu ghe kia vì bơi thua nên cố ý đụng làm cả hai chiếc bị chìm thì coi như “xử huề”.

Trước khi ghe Ngo được làm lễ “xuống nước”, các vận động viên phải tập bơi trên những “giàn cây” được ráp trong các con mương rộng. Giai đoạn này chủ yếu là để tập thể lực và rèn nhịp bơi theo hiệu lệnh của đội trưởng. Trước khi đua khoảng một tuần, các vị sư mới làm lễ xin “Niếc” cho phép hạ thủy để đội đua tập bơi thực sự trên sông nước.

Trong đua ghe ngo, việc cầm lái, giữ lái để chiếc ghe đi thẳng tắp đúng hướng, nhịp bơi của những mái dầm phải thật nhịp nhàng là những yếu tố quyết định đến tốc độ của chiếc ghe vì khi đua, tốc độ của ghe Ngo khi về đích đạt đến trên 30km/h. Cầm lái yếu, khi chiếc ghe Ngo dễ dàng lật úp như chơi, đặc biệt là ở những khúc quanh. Kỹ thuật đóng ghe cũng là một bí quyết chỉ có các nghệ nhân biết, đặc biệt là nghệ thuật “dằn cây cần câu” ở giữa lườn ghe ngo. Ngoài việc giữ cho chiếc ghe Ngo (vốn là chỉ một thân gỗ độc mộc) được chắc chắn chịu đựng được nhịp nhún và lực của các tay bơi, chiếc cần câu còn phải có được độ dẻo nhất định để làm sao cùng với mỗi nhịp nhún của các tay dầm thì mũi ghe cũng “cất mũi” rướn tới.

Còn để được ngồi mũi, ngoài kinh nghiệm về bơi đua, người ngồi mũi còn phải là “mạnh thường quân” trong bổn Sóc, đã có nhiều đóng góp về tài vật cho đội ghe như: góp gạo, mổ heo, bồi dưỡng dường, sữa để “o bế gà của Sóc mình”. Các vị lão làng kể lại khi xưa, có người góp tới 200 kg và 1 con heo lớn trong suốt một tháng đội ghe chuẩn bị nhưng chưa chắc đã được ngồi mũi. Các đội đua ở xa thì phải tổ chức ghe Cà hâu, gh Cà chai (một loại ghe lớn) để làm nhiệm vụ chở những ông Lục đi xem đua ghe và làm công tác hậu cần. Đến kì hội ghe chở sư sãi, chở lương thực, chở người xem kéo tới chật cả hai bên bờ sông. Lễ hội đua ghe ngo ngày xưa được mở tại vàm sông lớn ở các địa phương có đông người Khmer sinh sống. ở Sóc Trăng xưa là các tại vàm Dù Tho, sông Nhu Gia. ở Miệt thứ, Kiên Giang thường hay tổ chức ở Sóc Ven, Gò Quao, Ngan Gừa..

Những câu chuyện về đua ghe Ngo vẫn còn nhiều, nhưng xin hẹn hầu chuyện các bạn vào dịp khác.

“Hồn xưa” đà…chỉ còn một nửa


Chả là từ đầu tuần đến giờ phải làm thay cho Ngọc nghỉ phép năm. Hết chuyện nghỉ vào lúc nào không nghỉ lại nghỉ vào lúc này, làm mình cảm thấy “tay chân” cứ như bị ai bó lại. Chiều hôm qua rút kinh nghiệm ở chuyến đi công tác vùng với “sếp Lý” trong tuần trước. Được một Đài truyền thanh huyện nọ góp ý về chuyện “ổng đâu phải là lãnh đạo của tui mà sai khiến tụi tui..”!? Đúng là mệt rồi…bởi vì cái tính hay nói thẳng và nóng tính của mình trong công việc. Khổ một nỗi, mình cứ tưởng là bạn bè nên hay bỗ bã..
Hôm đi công tác ở huyện Kế Sách. Tình cờ trong lúc ăn phở ở quán phở Sài Gòn trên đường Lê Lợi thì phát hiện ra ngôi nhà xưa đã bị cưa hết phân nửa. Một bên thì lên lầu-một bên thì để lại. Hỏi ra thì biết là căn nhà đã được chia ra làm hai cho hai anh em. Không biết “ông nhà lầu”là anh hay em nhưng mình vẫn cứ tiếc tiếc là…
Một dấu xưa của xứ Sóc Trăng đang phai nhạt.
Buồn. Buồn đủ thứ.