Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Tớ bị dọa..đâm chết


Chuyện là như thế này. Hic... ngày 28/6 (chủ nhật) tớ và mai Xuân Trường ở Báo Sóc Trăng kéo nhau đi săn con địa sâm. Con này ngoài Bắc gọi là con sá sùng. Khổ một cái là cái thứ này nó chỉ sống ở trong mấy gốc cây mấm, cây đước ở rừng ven biển nên người đi đào nó thì hiển nhiên là phải đào luôn cả cái gốc cây. Chưa hết...trong rừng thì vướng víu nên họ chặt luôn cả cây con cho nó tiện...khỏi vướng, mấy bữa sau cây héo thì vào kéo về luôn làm củi, khỏi sợ kiểm lâm bắt. Ặc..chết cha mấy chú kiểm lâm luôn vì nếu không bắt tận tay họ chặt cây rừng thì làm sao mà xử lý, còn họ đào bới bắt địa sâm thì...chưa có văn bản nào cấm cả, mà con này cũng đâu có tên trong danh sách động vật hoang dã cần phải...bảo vệ?
Mà đào bới bằng cuốc thì chậm và..xưa rồi diễm. Tụi mình chứng kiến mấy tay bên Trà Vinh mà sang Sóc Trăng đào bằng..cây xà-beng nghề mới hãi. Cây xà-beng được làm bằng cây sắt vuông 2 cạnh, mài sắc, tra vào cán tre tròn. Cứ "bực" một cái vào gốc cây rồi xeo lên là một ề đất bự tổ chảng, tha hồ mà bươi. Mà cái thằng xà-beng này lợi hại ở chỗ...không ngán gốc cây, rễ cây nào cả...lớn nhỏ gì nó cũng cho đi tuốt. Nhiều mảng rừng mắm sau 1 ngày bị....đào bới cứ như là sau một trận oanh tạc của không quân Mỹ xuống I-rắc vậy.
Rảo trong rừng với băng đào địa sâm...đã vừa đủ tư liệu, vừa sợ ong chích và...sẵn đã lội ra tới bãi biển rồi, vậy là 2 đứa xuống luôn bãi nghêu giống Trà Sết.
Khoảng 12h14’, vừa mới ló ra tới gần bãi cào nghêu, đang loay hoay vừa chụp ảnh, vừa quay phim bổ chợt nghe tiếng quá: "ai cho mấy ông chụp hình, quay phim ở đây"? A...tay anh chị nào gớm nhỉ? Ra biển rồi...lội vào ít nhất 2 cây số, mà lỡ nó có đánh cho thì..chạy cũng hụt hơi vì mé trong là mé bùn nên xuống giọng "Bạn ơi. Tụi tui đi dục lịch. Mà ở đây là bãi biển công cộng. Không có bảng cấm chụp ảnh, quay phim”? Hắn tỉnh bơ "ĐM. Đây chỗ của người ta làm ăn. ĐM ngày mai mà tao thấy có lên đài, lên báo tao lên tới nơi tao đâm chết 2 thằng mày". Ặc...Nói xong hắn xông thẳng vào ống kính máy quay phim và máy chụp ảnh. Vụ này căng rồi. Vừa nhanh tay cất máy vào túi, vừa chuẩn bị..."sáng luôn"...thì Xuân Trường lên tiếng. ông khùng quá..tui tụi đã nói là đi du lịch, thấy biển đẹp thì ra chụp hình, quay phim về làm kỷ niệm chớ ai phá chuyện làm ăn của ông hồi nào"?
Vậy là hắn quay sang "trương phi" với Xuân Trường. Tay hắn lúc này thọc vào túi quần móc ra con dao nhọn và cầm lo le trên tay...Ặc. nguy hiểm roài..."chuồn thôi". Nguyên nhân tại sao bị đâm nhỉ? Thôi thì trích ra một đoạn bản tin đăng trên báo Sóc Trăng số ra ngày 30/6 vậy: " Đây là bãi nghêu giống có từ khá lâu và hiện nay vẫn chưa được quản lý và khai thác tốt. Người dân địa phương vào khai thác tự do và bán lại với giá do đầu nậu quy định. Thực chất kẻ hăm dọa và cản trở 2 phóng viên tác nghiệp cũng chỉ là kẻ làm thuê cho một đầu nậu thu mua nghêu giống nào đó ở khu vực này". Ặc...nếu như bãi nghêu này được quản lý theo kiểu HTX, ngheu giống được kiểm soát luôn về giá cả thu mua thì các đầu nậu ..."hết đường" làm giá và bóp cổ dân nghèo. Vậy thì nó ..."đòi đâm" là phải.

Túm lại: nghề phóng viên là một nghề nguy hiểm
. Tòa soạn nếu có cử phóng viên đi điều tra những vu tương tự như vụ này thì nên cử..."Mỹ Nhân Ngư"??? Bởi vì nếu có bị hăm dọa thì nhào xuống biển và...bơi đi luôn.