Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2007

Hỏi thế gian, tình là gì?


Một tuần trôi qua vô cùng… lộn xộn. Cuối tuần toàn những chuyện rất hot. Hot một cách rất… lá cải!

Chuyện cô ca sĩ vác đơn đi kiện… blogger đòi “bồi thường danh dự” với chứng cứ là các entry trên blog.

Báo chí làm ầm lên. Cuối tuần, đến lượt blogger “phản pháo”. Nghe đâu ông luật sư bảo rằng chứng cứ của bên nguyên không có cơ sở pháp lý. Lại còn “phản pháo” luôn với các báo vì chuyện gộp blogger trên thế giới ảo với người thật việc thật làm một.

Mà cũng vui. Chuyện blogger với cái nickname trên blog và người thật có gộp được hay không thì để chờ quan tòa gõ búa. Nhưng các báo lại “xâu” vào chuyện “điều tra” xem blogger có phải là phóng viên của 1 tờ báo không thì… để làm gì nhỉ? Cơ quan báo chí chẳng lẽ phải “quản” cả chuyện PV của mình có lập blog không? Viết gì trên blog à? Hình như người ta quên mất: Blog là cá nhân, nếu làm sai thì cá nhân tự chịu (nếu luật có khung để chịu), mắc mớ gì tới cơ quan nhỉ?

Ngày cuối tuần, tưởng yên thân. Sáng vừa Sign In YM, gặp ngay 1 lô tin nhắn về cái clip của cô diễn viên đang cùng bạn trai làm cái chuyện mà hàng tỉ đôi trai gái đều làm. Thế mà cũng tuôn lên báo, lại còn cố tình gộp cả diễn viên với nhân vật trong phim (đang là thần tượng của tuổi teen) thành một. Báo hại, các bậc cha mẹ một phen hoảng vía vì tuần nào con mình cũng coi phim này trên tàng hình. Chẳng lẽ cứ là diên viên nổi tiếng, cứ là thần tượng thì không được làm chuyện ấy à? Chuyện đời tư, chuyện phòng the là chuyện cá nhân, mắc mớ gì đến nhân vật mà họ đóng trong phim nhỉ? Sao cứ phải cố tình giật như thế cho hot, mà quên rằng đang nhét vào đầu đám thiếu niên những thứ chẳng hay ho về thần tượng của chúng. Trong khi chúng thần tượng nhân vật chứ không phải thần tượng diễn viên. Vậy thì liệu có cần thiết phải đánh cho nó đổ sập trong lòng các em một cách “dã man” vậy không nhỉ?

Nghe đâu, vụ kiện cáo trên chẳng qua cũng chỉ là tức nhau vài thứ… chẳng có gì ầm ĩ. Còn vụ dưới, có tin đồn là anh bạn trai cũ, vì bị “đá”, đau nên tìm cách “trả thù”. Chẳng biết tin không, không biết đúng không. Cũng không cần biết…

Đúng ra, mình chả hay biết gì về vụ cái clip kia đâu. Nhưng nhờ các báo “cảnh báo” rất nhiệt tình, nên sáng ra, chưa đầy 10′ mình chẳng những có đủ thông tin (theo kiểu lá cải) mà còn có đầy đủ những hình ảnh hot nhất. Thấy chưa?!

Tội nghiệp cô ca sĩ. Nếu không phải là nhân vật nổi tiế ng thì đã không cảm thấy “bị xúc phạm” nặng nề đến vậy.

Tội nghiệp cô blogger, nếu không phải là chủ nhân của blog có số lượt truy cập đến 7 chữ số thì cũng đã không gây chú ý đến nỗi phải chuẩn bị hầu hòa.

Tôi nghiệp cô diễn viên, nếu nhân vật của mình không phải là thần tượng của tuổi teen thì dù có tung 100 clips như vậy lên net cũng chả ai quan tâm làm gì. Sau vụ này, đành phải ngùi ôm một mối hận tình. Chẳng trách được ai, cùng lắm thì trở thành một Lý Mạn Sầu thời @, suốt ngày lên blog mà nghêu ngao: “Hỡi thế gian tình là gì, khiến con người… chết sống với nhau…”.

Tội nghiệp nhất là mình, không muốn vẫn cứ phải bị tống vào đầu những thứ rẻ tiền. Ặc… ặc…

Cầu trời, tuần sau đừng bị nhét vào đầu những thứ lá cải này nữa.

Chúc cả nhà cuối tuần bình an nhất có thể!

Thiện tai… Thiện tai…

Copy từ “chuyện của nhà Lươn”